TRẬN PHỤC KÍCH TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN BỊ LỘ
Trong giai đoạn căng thẳng của Chiến tranh Việt Nam, những tuyến hành quân qua Trường Sơn luôn là mục tiêu trinh sát và phục kích. Chỉ cần một sơ hở nhỏ trong việc che giấu dấu vết, cả đội hình có thể bị đặt vào tình huống nguy hiểm.
Đơn vị của Thành di chuyển trong đêm, không bật đèn, chỉ dựa vào tín hiệu dẫn đường. Không khí rừng hôm đó đặc biệt nặng, như thể mọi âm thanh đều bị hút vào bóng tối.
Thành là tổ trưởng dẫn đội hình giữa. Anh không đi đầu, nhưng giữ vai trò giữ nhịp di chuyển của cả đơn vị. Mỗi khi có dấu hiệu bất thường, anh là người đầu tiên phải phản ứng để điều chỉnh đội hình.
Khi đến một đoạn dốc thấp, phía trước đột ngột có tiếng động lạ. Không phải tiếng thú rừng. Cũng không phải tiếng gió. Là tiếng chuyển động có tổ chức.
“Dừng lại,” Thành ra hiệu rất khẽ.
Nhưng gần như ngay lập tức, loạt tiếng nổ vang lên từ hai bên sườn rừng. Đội hình bị chia cắt trong vài giây đầu tiên.
Đất đá bắn tung. Cây rừng rung mạnh. Đơn vị rơi vào tình thế bị kẹp giữa hai hướng áp lực.
Thành vừa hô lệnh vừa cố giữ liên lạc nội bộ. Nhưng trong tiếng nổ dày đặc, mọi tín hiệu trở nên rời rạc.
“Rút theo hướng sau lưng!” anh hét, nhưng giọng bị át đi gần như hoàn toàn.
Một số người bị tách khỏi đội hình chính. Trong bóng tối, việc xác định vị trí trở nên cực kỳ khó khăn. Không ai biết chính xác ai còn, ai đã rơi lại phía sau.
Sau vài phút căng thẳng, lực lượng bắt đầu rút được ra khỏi điểm bị phục kích. Nhưng thiệt hại và sự phân tán là điều không thể tránh.
Khi rời khỏi khu vực nguy hiểm, Thành ngồi xuống rất lâu bên gốc cây. Anh không nói gì. Trong chiến tranh, có những trận đánh không kết thúc khi tiếng súng dừng lại, mà kéo dài trong ký ức của người còn sống.



