TRẬN PHỤC KÍCH TRONG RỪNG ĐÁ
Câu chuyện tái hiện một trận phục kích căng thẳng trong rừng đá biên giới, nơi bác Phùng Khả Vương cùng đồng đội đối mặt trực tiếp với hiểm nguy. Giữa lằn ranh sinh tử, sự bình tĩnh và kỷ luật đã giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Đây là ký ức khiến bác nhớ mãi về giá trị của sự đoàn kết.
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại khu vực cao điểm biên giới tỉnh Cao Bằng, Trung đoàn Bộ binh 165 được lệnh tổ chức phục kích nhằm ngăn chặn các toán xâm nhập vũ trang. Địa hình rừng đá tai mèo sắc nhọn, đi lại khó khăn, ban đêm sương mù dày đặc khiến việc quan sát gần như bằng không. Bác Phùng Khả Vương khi ấy giữ vai trò chiến sĩ trực chiến, luôn ở tuyến đầu của đội hình.
Bác kể lại: “Lúc nằm ép mình xuống tảng đá lạnh ngắt, tôi nghe rõ cả nhịp tim mình đập, chỉ sợ một cử động nhỏ cũng làm lộ vị trí của cả tổ.” Khi tín hiệu xuất hiện, toàn đơn vị phối hợp chặt chẽ, từng động tác chính xác theo huấn luyện, không ai nổ súng sớm, không ai hoảng loạn.
Sau nhiều giờ căng thẳng, nhiệm vụ hoàn thành an toàn, đơn vị giữ vững được khu vực được giao. Trở về điểm trú quân, nhiều chiến sĩ mới lặng lẽ nhìn nhau, không nói lời nào nhưng ai cũng hiểu rằng mình vừa đi qua một ranh giới rất mong manh. Bác Vương bảo: “Chiến tranh không hào nhoáng như phim ảnh, nó là sự im lặng dài đến nghẹt thở, và chỉ cần một người mất bình tĩnh là tất cả phải trả giá.” Chính trận phục kích ấy giúp bác hiểu sâu sắc thế nào là kỷ luật quân đội và tinh thần đồng đội.



