TRẦN PHƯƠNG TẶNG – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI MẶT TRẬN PHÍA NAM
TRẦN PHƯƠNG TẶNG – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI MẶT TRẬN PHÍA NAM
RẦN PHƯƠNG TẶNG – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI MẶT TRẬN PHÍA NAM
Liệt sĩ Trần Phương Tặng sinh năm 1940, quê tại thôn Mai Ổ, xã Mai Tùng, huyện Hạ Hòa, tỉnh Vĩnh Phú; nay là thôn Mai Tùng, xã Vĩnh Chân, tỉnh Phú Thọ.
Ngày 10 tháng 4 năm 1962, ông lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng quân ngũ đầy gian khổ và cũng đầy tự hào. Từ một người con của quê hương Phú Thọ, ông rời mái nhà thân thuộc để khoác lên mình màu áo lính, mang theo trách nhiệm của người chiến sĩ đối với đất nước.
Trong quân ngũ, ông giữ chức vụ Trung đội trưởng, thuộc Đại đội 15, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 21 NB. Ở cương vị người chỉ huy, ông không chỉ có trách nhiệm hoàn thành nhiệm vụ mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những người lính dưới quyền.
Những năm tháng chiến đấu nơi Mặt trận phía Nam chắc hẳn đã để lại trong ông và đồng đội biết bao kỷ niệm. Giữa những ngày hành quân gian khổ, những đêm xa quê và những trận chiến căng thẳng, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao. Những người lính cùng đơn vị chia sẻ với nhau từng bữa cơm, từng ngụm nước và cùng động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.
Là người con của quê hương Hạ Hòa, có lẽ trong những phút nghỉ hiếm hoi giữa chiến trường, người Trung đội trưởng Trần Phương Tặng vẫn hướng lòng về quê nhà, nhớ gia đình và những người thân yêu. Phía sau người lính là một quê hương đang chờ đợi, là những người mẹ, người cha, người vợ và người thân ngày đêm mong một ngày người lính trở về.
Nhưng chiến tranh đã không cho ông cơ hội thực hiện ước nguyện ấy.
Ngày 14 tháng 1 năm 1967, tại Mặt trận phía Nam, Trung đội trưởng Trần Phương Tặng đã anh dũng hy sinh. Ông ra đi khi tuổi đời mới 27, để lại phía sau quê hương, gia đình và những người đồng đội đã từng sát cánh trong những năm tháng chiến đấu.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Những cánh rừng, con đường và vùng đất từng in dấu chân người lính nay đã có nhiều đổi thay. Nhưng với gia đình, cái tên Trần Phương Tặng vẫn luôn được nhắc nhớ bằng tất cả sự trân trọng và biết ơn.
Người Trung đội trưởng năm xưa đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình. Dẫu thời gian có trôi qua bao lâu, sự hy sinh của ông vẫn là một phần ký ức thiêng liêng của gia đình và quê hương.
Xin đời sau luôn nhớ rằng: có những người con đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, và mãi mãi không trở về. Họ đã gửi lại tuổi xuân của mình nơi chiến trường để quê hương hôm nay được sống trong hòa bình.



