Trần Phương Thùy lớp 5C - Trường Tiểu học Lý Tự Trọng
Ngã ba Đồng Lộc – một nơi tưởng như đơn thuần chỉ là đoạn giao thông ở tỉnh Hà Tĩnh, nhưng đã trở thành huyền thoại, nơi ghi dấu một trang sử khắc sâu trong lòng người Việt Nam. Đó là 24 tháng 7 năm 1968, ngày mà 10 cô gái thanh niên xung phong đã hy sinh anh dũng, còn rất trẻ, khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên tuyến đường chiến lược xuyên suốt Bắc–Nam
Trong số đó, Hồ Thị Cúc – Tiểu đội phó của Tiểu đội 4, Đại đội 552 – là một cô gái nhỏ nhắn, chăm chỉ và nội tâm. Cúc sinh năm 1944 tại xã Sơn Bằng, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh). Đồng đội thường gọi Cúc hết sức trìu mến, bởi ở chị vừa có sự kiên cường, vừa là người luôn chăm lo thuốc men, chăm sóc sức khỏe cho cả tiểu đội.
Vào buổi trưa hôm ấy, máy bay địch liên tục ném bom xuống Ngã ba Đồng Lộc – nơi những quả bom đã cày nát đất đá, tạo hàng trăm hố sâu, chặn lối giao thông. Đoàn xe chi viện cho chiến trường phía nam cần một con đường thông suốt. Không quản hiểm nguy, Cúc cùng các chị em trong đội mang cuốc xẻng ra trận địa, vừa đào bới, vừa phá bom để thông đường.
Nhiệm vụ tiếp nối nhiệm vụ, gương mặt 10 cô gái chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Họ cười nói, khích lệ nhau giữa tiếng bom rền và bụi đất mịt mù. Nhưng đến khoảng 16 giờ chiều, một quả bom ném trúng ngay nơi họ trú ẩn dưới hầm chữ A. Ngay lập tức, hầm sập, và tất cả 10 cô gái – từ 17 đến 24 tuổi – đã anh dũng hy sinh, lúc tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thành gia lập thất.
Còn nhớ câu chuyện khi người ta tìm thấy thi thể Cúc trong tư thế đang ngồi, đầu đội nón, tay còn nắm cuốc – như chị vẫn miệt mài bới đất để mở đường cho đoàn xe qua. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng sống mãi của lòng quả cảm, của tuổi trẻ và sự hy sinh vì độc lập tự do của cả dân tộc.Những ngày sau đó, thông tin về 10 cô gái thanh niên xung phong nhanh chóng lan rộng, họ được xem như những đóa hoa bất tử, tượng trưng cho tinh thần bất khuất của thế hệ thanh niên Việt Nam trong kháng chiến. Nhiều năm trôi qua, khu di tích Ngã ba Đồng Lộc vẫn là nơi người dân và thế hệ trẻ tới dâng hương, tưởng nhớ các chị – những người đã chọn hy sinh cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Mười cái tên ấy – trong đó có Hồ Thị Cúc – đã không bao giờ phai mờ trong lịch sử, bởi họ đã sống và hi sinh trong những giờ phút cam go nhất, cho một con đường thông suốt, cho những đoàn xe chở vũ khí, lương thực vào chiến trường, góp phần quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



