Trận Plei Me; Dưới Tán Rừng Tây Nguyên
Trận Plei Me; Dưới Tán Rừng Tây Nguyên
Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều tháng 10 năm 1965 ấy—một buổi chiều nặng hơi sương của núi rừng Tây Nguyên. Căn cứ Plei Me nằm lặng dưới tán rừng già, như một nốt trầm nhỏ nhoi giữa đại ngàn mênh mông. Nhưng chúng tôi biết rõ: chỉ một đêm nữa thôi, nơi yên bình ấy sẽ trở thành tâm điểm của một trận chiến dữ dội.
1. “Trời Tây Nguyên tối rất nhanh…”
Lúc đó tôi mới 22 tuổi, là trinh sát của một đơn vị chủ lực. Chiều xuống, mây tím nặng trĩu đè thấp khu rừng. Chúng tôi nằm ém quanh những triền đồi phủ đầy tranh cỏ, chỉ cách căn cứ địch vài cây số. Không ai nói gì, chỉ nghe tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió luồn qua lá khộp.
Đại đội trưởng ghé sát thì thầm:
– Anh em chuẩn bị. Đêm nay đánh phủ đầu, cố lập thế vây hãm Plei Me cho mấy đơn vị bạn chặn viện phía ngoài.
Tôi siết chặt khẩu AK. Những trận trước đã trải qua, nhưng lần này khác. Chúng tôi biết quân Mỹ có thể đổ quân bất cứ lúc nào.
2. Đêm nổ súng
Khoảng 23 giờ. Trời tối đặc như mực. Chúng tôi men theo triền dốc, hình bóng anh em nhập trong bóng đêm. Đúng 23 giờ 30, pháo hiệu đỏ bắn lên.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng pháo của đơn vị chi viện phía sau trút xuống như xé tung màn đêm. Ngay sau đó là tiếng súng của đại đội tôi nổ ran dọc tuyến rừng.
Đạn từ trong căn cứ bắn ra sáng lóe. Pháo sáng Mỹ bật lên từng quả trắng lóa như mặt trời nhỏ, soi rõ cả những giọt sương còn đọng trên lá.
Đại đội trưởng quát lớn:
– Xung phong!
Chúng tôi ùa lên, men theo đường hào và những ụ đất cũ. Địch chống trả quyết liệt. Súng đại liên lia từng tràng quét sát mặt đất. Một đồng đội của tôi, thằng Tư “đen”, trúng đạn ngay lúc vừa nhô lên khỏi ụ. Nó chỉ kịp nói: “Tao… không sao đâu… đánh đi anh em…” rồi nằm im.
Nhưng trận đánh không dừng lại được. Chúng tôi phải ghì chặt địch trong căn cứ để các đơn vị vòng ngoài ngăn chặn quân Mỹ – ngụy từ Pleiku kéo xuống.
3. Những ngày vây căn cứ Plei Me
Sáng hôm sau, sương còn dày, tiếng súng đã nổ lớn. Địch gọi pháo từ Pleiku bắn chi viện. Cả khu rừng rung chuyển từng hồi. Đất đá bắn vào mặt rát buốt, mùi khét của thuốc nổ quyện với hơi đất ẩm.
Cả trung đội tôi gần như bám rễ dưới những hố bom để giữ trận địa. Ai nấy mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, áo quần ám khói đen sì.
Ngày thứ ba, tin báo về: Lực lượng Mỹ thuộc Sư đoàn Kỵ binh bay (1st Air Cavalry) đã vào cuộc để giải vây.
Cả tiểu đội im lặng.
Chúng tôi biết lính Mỹ đông, trang bị mạnh. Nhưng mệnh lệnh vẫn rõ: kìm chân địch – càng lâu càng tốt.
4. Đụng độ với Không kỵ Mỹ
Trưa hôm đó, tiếng trực thăng Mỹ rạch nát bầu trời. Những chiếc UH-1 thấp thoáng qua tán cây, rồi bất ngờ lao xuống những bãi đáp giữa rừng và đổ quân ồ ạt.
Chúng tôi nấp dưới các mô đất, chờ chúng tiến lại gần.
Khi bọn Mỹ lọt vào tầm bắn, cả đại đội đồng loạt siết cò.
Bọn chúng phản ứng rất nhanh, tràn sang hai bên cánh rừng, dùng hỏa lực cực mạnh. Đạn M79 nổ chói lòa, mảnh vỡ cắm vào thân cây nghe cạch cạch.
Tôi nhớ rõ khoảnh khắc ấy: khói đạn che mờ khắp khu rừng, nhưng chúng tôi không hề lùi. Chỉ cần chậm vài phút, địch có thể tập kích thẳng vào lực lượng đang bao vây Plei Me.
Chiều ấy, chúng tôi giữ được sườn đồi. Nhưng mất ba đồng chí.
5. “Thắng – nhưng lòng không vui”
Ngày 25 tháng 10, lực lượng Mỹ – ngụy buộc phải dồn về Pleiku, bị các đơn vị chủ lực của ta chặn đánh liên tục trên đường giải vây. Căn cứ Plei Me vẫn bị vây chặt hơn một tuần nữa.
Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành và chúng tôi rút khỏi vòng ngoài, rừng Tây Nguyên đã mưa suốt mấy ngày, mưa như muốn xóa sạch mọi dấu vết chiến tranh.
Tôi nhìn về phía căn cứ còn chìm trong khói lam, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nhói đau.
Tư “đen” và những anh em ngã xuống vẫn còn nằm đâu đó trong khu rừng này. Chiến thắng có được, nhưng chúng tôi đổi bằng cả máu và tuổi trẻ.
6. Sau cùng…
Bây giờ, khi đã là một người lính già, mỗi lần nhớ về trận Plei Me, tôi vẫn nghe như văng vẳng tiếng trực thăng, tiếng súng, tiếng gọi nhau giữa làn khói mịt mù.
Tây Nguyên mùa đó khắc nghiệt vô cùng.
Nhưng cũng chính ở nơi ấy, giữa những cơn mưa rừng và tiếng súng xé trời, chúng tôi đã sống, chiến đấu và giữ trọn lời thề của một người lính.


