Trần Quang Trung- lớp 8E, trường THCS Thắng Lợi
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê ven sông có cây cầu gỗ nhỏ nối liền hai bờ. Cây cầu ấy tuy đơn sơ nhưng lại là con đường quan trọng để bộ đội vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê ven sông có cây cầu gỗ nhỏ nối liền hai bờ. Cây cầu ấy tuy đơn sơ nhưng lại là con đường quan trọng để bộ đội vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Vì thế, giặc thường xuyên cho máy bay đến ném bom hòng phá hủy cây cầu.
Đơn vị của anh Lâm được giao nhiệm vụ bảo vệ nơi này. Anh là một chiến sĩ trẻ, quê ở miền Trung đầy nắng gió. Dáng người cao gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và kiên nghị. Ban ngày anh cùng đồng đội sửa cầu, ban đêm thay phiên canh gác.
Một buổi chiều, máy bay địch bất ngờ lao tới. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Người dân vội chạy xuống hầm trú ẩn. Từng loạt bom rơi xuống làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Khi khói bụi tan đi, một nhịp cầu đã bị đánh sập.
Anh Lâm cùng đồng đội lập tức lao ra sửa chữa. Ai cũng hiểu rằng nếu cây cầu bị cắt đứt lâu, đoàn xe tiếp viện sẽ không thể qua sông. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, họ gánh từng tấm ván, đóng từng chiếc đinh trong tiếng bom vọng xa xa.
Đêm hôm ấy trời mưa rất to. Nước sông chảy xiết làm công việc càng nguy hiểm. Một đồng đội lo lắng nói:
– Hay chờ sáng mai rồi làm tiếp?
Anh Lâm lắc đầu:
– Không được. Đoàn xe sắp tới rồi. Dù thế nào cũng phải thông cầu trước bình minh.
Nghe anh nói, mọi người lại tiếp tục làm việc. Gần sáng, cây cầu cuối cùng cũng được sửa xong. Đúng lúc ấy, đoàn xe vận tải từ xa tiến đến. Những chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua cây cầu an toàn.
Mọi người chưa kịp vui mừng thì tiếng máy bay lại gầm rú trên bầu trời. Địch phát hiện cây cầu vẫn còn nên tiếp tục ném bom. Một quả bom rơi ngay gần bờ sông làm đất đá tung lên dữ dội. Anh Lâm bị thương ở chân nhưng vẫn cố dìu đồng đội xuống hầm.
Sau trận bom, đơn vị trưởng thấy anh máu chảy nhiều liền bảo nghỉ ngơi. Nhưng anh chỉ cười:
– Em còn đi được mà. Cầu còn thì xe còn qua.
Câu nói giản dị ấy khiến ai cũng xúc động.
Chiến tranh kết thúc, cây cầu năm xưa được xây lại bằng bê tông kiên cố. Người dân trong vùng vẫn nhắc về anh Lâm – người lính trẻ đã nhiều lần quên mình để giữ cho cây cầu không bị cắt đứt. Với họ, anh chính là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm trong thời hoa lửa.



