Trần Quốc Toản bảo vệ đất nuớc
Năm ấy, giặc Nguyên lăm le xâm lược bờ cõi nước Nam. Tiếng vó ngựa hung hãn
của phương Bắc như làm rung chuyển cả đất trời. Tại bến Bình Than, vua Trần
Nhân Tông đang cùng các vương hầu, tướng lĩnh họp bàn kế sách giữ nước.
Phía xa trên bờ, một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi, gương mặt khôi
ngô nhưng đang bừng bừng phẫn nộ. Đó là Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản. Chàng
muốn vào dự bàn, muốn được góp sức trẻ để bảo vệ giang sơn, nhưng vì chưa đến
tuổi trưởng thành, lính canh nhất quyết không cho vào.
Đứng ngoài nhìn các vị bối tử, vương hầu ra vào, Quốc Toản lòng như lửa đốt.
Chàng nghĩ: "Giặc đã đến ngưỡng cửa, sao ta lại phải đứng đây như kẻ vô hình?".
Nỗi uất ức dâng cao đến mức bàn tay chàng siết chặt lại.
Khi nhà vua bước ra, nhìn thấy Trần Quốc Toản, ngài mỉm cười hiền từ. Biết ý chí
của người em họ trẻ tuổi, vua không trách phạt chuyện chàng tự ý đến bến, nhưng
vẫn khuyên chàng về nhà nghỉ ngơi vì còn quá nhỏ. Vua ban cho chàng một quả
cam quý như một lời an ủi.
Quốc Toản tạ ơn vua rồi lùi bước ra về. Nhưng nỗi nhục vì không được trực tiếp bàn
việc nước, nỗi căm thù giặc xâm lược vẫn cuộn trào trong huyết quản. Chàng không
hề hay biết rằng, trong cơn phẫn uất tột cùng, bàn tay đang nắm quả cam của mình
đã siết chặt từ bao giờ. Đến khi mở tay ra, quả cam quý đã nát bét từ lúc nào không
hay.
Trở về dinh phủ, không cam tâm đứng ngoài cuộc chiến, Trần Quốc Toản đã huy
động hàng trăm gia nô và thanh niên trong vùng. Họ cùng nhau rèn đúc vũ khí, đóng
chiến thuyền. Chàng tự tay thêu lên lá cờ lớn sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo
hoàng ân" (Phá giặc mạnh, đền ơn vua).
Ngày quân Nguyên đổ bộ, giữa trận tuyến mịt mù khói lửa, lá cờ thêu sáu chữ vàng
của người thiếu niên ấy luôn dẫn đầu, lao thẳng vào đội hình giặc như một mũi tên
xé gió. Hình ảnh Trần Quốc Toản và đạo quân trẻ tuổi đã trở thành nỗi khiếp nhược
cho kẻ thù và là nguồn cảm hứng bất tận cho tinh thần tự tôn dân tộc ngàn đời sau



