Trần Quốc Toản bóp nát quả cam, vì nỗi nhục không được ra trận
Năm 1282, khi dấu hiệu quân Nguyên Mông chuẩn bị xâm lược Đại Việt lần thứ hai ngày càng rõ rệt, triều đình nhà Trần triệu tập Hội nghị Bình Than để bàn kế đánh giặc. Những tướng lĩnh, các bô lão và những người có trọng trách trong cả nước đều được mời đến.
Trong đoàn người đến dự, có một cậu thiếu niên mới mười sáu tuổi, tên là Trần Quốc Toản, dòng dõi tôn thất nhà Trần. Tuy còn trẻ nhưng Quốc Toản đã sớm nuôi chí căm thù giặc, mong được góp sức bảo vệ đất nước.
Tuy nhiên, vì tuổi còn nhỏ, Quốc Toản không được phép tham dự hội nghị. Các quan giữ cửa không cho vào. Nhìn các bậc tướng lĩnh bàn chuyện đánh giặc còn mình bị đứng ngoài, Quốc Toản tức giận và uất nghẹn.
Trong tay cậu đang cầm một quả cam. Nỗi uất ức dâng lên, cậu bóp mạnh đến mức quả cam vỡ nát, nước cam chảy xuống tay nhưng Quốc Toản không hề hay biết.
Trở về, Quốc Toản không cam chịu. Cậu lập tức tập hợp gia nô, rèn luyện vũ khí, tự tổ chức một đội quân nhỏ. Trên lá cờ nghĩa quân do chính mình làm, Quốc Toản viết sáu chữ lớn:
“Phá cường địch, báo hoàng ân”
Khi chiến tranh nổ ra, Quốc Toản không ngần ngại xông pha trận mạc, đánh giặc như vũ bão. Trong nhiều trận đánh, nghĩa quân do cậu chỉ huy đã đánh bật quân Nguyên, khiến chúng vô cùng khiếp sợ.
Trong trận Hàm Tử và Chương Dương, Quốc Toản lập chiến công lớn, được tướng sĩ kính nể. Dù tuổi trẻ, cậu luôn đi đầu, không màng tính mạng. Cuối cùng, Quốc Toản anh dũng hy sinh khi mới 17 tuổi, nhưng tên tuổi và khí phách của cậu sống mãi trong lòng dân tộc.



