Trần Quốc Tuấn giữ kín lời dặn của cha.
Trong những tư liệu tôi sưu tầm về Trần Quốc Tuấn, có một điều khiến tôi đặc biệt khâm phục: ông đã giữ kín lời dặn của cha mình là An Sinh Vương Trần Liễu

Trong những tư liệu tôi sưu tầm về Trần Quốc Tuấn, có một điều khiến tôi đặc biệt khâm phục: ông đã giữ kín lời dặn của cha mình là An Sinh Vương Trần Liễu.
Sau khi Trần Liễu qua đời, lời trăn trối năm xưa vẫn được Trần Quốc Tuấn ghi nhớ. Cha ông từng mong con giành lại cơ nghiệp cho dòng họ. Thế nhưng, Trần Quốc Tuấn không đem chuyện ấy ra kể với người khác, cũng không biến lời dặn của cha thành lý do để tranh giành quyền lực.
Ông giữ kín bí mật ấy trong lòng suốt nhiều năm. Có lẽ đó là một sự lựa chọn vô cùng khó khăn, bởi một bên là chữ hiếu với cha, một bên là vận mệnh của đất nước và sự đoàn kết của hoàng tộc.
Khi tôi lần giở những trang sử cũ, tôi càng cảm nhận rõ sự bản lĩnh của Trần Quốc Tuấn. Ông hiểu rằng nếu vì mối thù của cha mà gây ra cảnh huynh đệ tương tàn, đất nước sẽ suy yếu và nhân dân sẽ phải chịu đau khổ. Vì thế, ông đã lựa chọn gác lại thù riêng.
Sau này, khi được giao trọng trách chống quân Nguyên – Mông, Trần Quốc Tuấn một lòng phò vua, giúp nước. Lời dặn của cha vẫn nằm sâu trong ký ức, nhưng ông đã không để nó chi phối con đường mình lựa chọn.
Đối với tôi, câu chuyện ấy cho thấy Trần Quốc Tuấn không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là một con người có bản lĩnh lớn: biết giữ chữ hiếu, nhưng cũng biết đặt vận mệnh non sông lên trên thù riêng.



