TRẦN QUỐC TUẤN VÀ HỊCH TƯỚNG SĨ
Thẩm Thị Giang
Trước cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông, quân đội nhà Trần đứng trước một đối thủ có sức mạnh rất lớn.
Trần Quốc Tuấn, tức Hưng Đạo Vương, là vị tướng có vai trò quan trọng trong việc tổ chức và chỉ huy quân đội.
Để khích lệ tinh thần binh sĩ, ông viết Hịch tướng sĩ.
Đây không chỉ là một bài văn chính luận.
Đó là lời kêu gọi các tướng sĩ ý thức về trách nhiệm với đất nước.
Trần Quốc Tuấn nhắc đến những tấm gương trung thần trong lịch sử và phê phán thái độ chỉ biết hưởng thụ, không lo việc nước.
Ông đặt danh dự của người tướng gắn với vận mệnh quốc gia.
“Hịch tướng sĩ” vì thế trở thành một tác phẩm nổi tiếng trong văn học Việt Nam.
Nhưng phía sau những câu văn mạnh mẽ là một hoàn cảnh lịch sử rất khắc nghiệt.
Quân Nguyên – Mông từng chinh phục một vùng lãnh thổ rộng lớn của thế giới.
Đại Việt là một quốc gia nhỏ hơn rất nhiều.
Muốn chiến thắng, quân đội nhà Trần phải dựa vào chiến lược, địa hình, tinh thần đoàn kết và sự ủng hộ của nhân dân.
Trần Quốc Tuấn không chỉ giỏi cầm quân.
Ông còn hiểu rằng sức mạnh của một đội quân trước hết nằm ở tinh thần.
Một người lính chỉ thực sự chiến đấu hết mình khi họ hiểu mình đang bảo vệ điều gì.
Năm 1288, chiến thắng Bạch Đằng đánh dấu thất bại của cuộc xâm lược lần thứ ba.
Trần Quốc Tuấn được nhân dân tôn kính và lập đền thờ ở nhiều nơi.
Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một vị tướng.
Đó còn là câu chuyện về trách nhiệm.
Khi đất nước cần, mỗi người đều phải biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Đó là tinh thần mà “Hịch tướng sĩ” đã truyền lại cho nhiều thế hệ.



