“Trần Quý và Những Ngày Thép Trên Đồi A1”
“Trần Quý và Những Ngày Thép Trên Đồi A1”
“Trần Quý và Những Ngày Thép Trên Đồi A1”
Cuối tháng 3 năm 1954, dưới bầu trời điện sáng và pháo rền liên tục của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trần Quý cùng Tiểu đoàn 251 nhận lệnh tiến công các cứ điểm then chốt như Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo, rồi A1 – “trái tim” của địch.
Công việc gian khổ bắt đầu từ những hố công sự, hào đào ban đêm, lấp ban ngày, giữa mưa bom, pháo cối và mìn giăng khắp nơi. Đồng đội hy sinh từng ngày: trung đội trưởng, chiến sĩ thi đua, cả trung đội bị trúng pháo, bom; những xác chết nặng mùi trở thành nỗi ám ảnh, nhưng vẫn được chôn cẩn thận tại chỗ. Trong điều kiện bùn lầy, thiếu nước, mọi người vẫn giữ tinh thần chiến đấu sắt đá, luôn sát cánh bên nhau.
Đêm đánh A1 diễn ra như chiến đấu trong lòng đất: Trần Quý cùng tiểu đội cối 60 chiếm Đồi Cháy, bắn chặn địch, vừa ăn cơm nguội vừa chiến đấu, hứng chịu bom địch rơi xối xả mà trận địa vẫn an toàn. Từng khẩu lựu, từng quả cối được sử dụng chính xác, phối hợp với công binh đào hầm xuyên lòng đồi, chuẩn bị bộc phá – mở đường cho chiến thắng quyết định.
Ngày 7/5/1954, tiếng nổ long trời dưới hầm A1 vang lên, mở đường cho quân ta chiếm trọn đồi. Địch đầu hàng, súng vẫn nổ vang do lính ta lấy được, nhưng trận chiến đã kết thúc. Trần Quý cùng đồng đội không chỉ chiến thắng địch, mà còn đảm bảo an toàn cho hàng trăm tù binh ngụy trong hành trình về xuôi, vừa nghiêm khắc, vừa nhân văn, khiến những tù binh cuối cùng còn lưu luyến khi rời quân ta.
Những ngày trên A1 đã khắc ghi tinh thần thép của Trần Quý và đồng đội – thời hoa lửa nơi chiến hào, giữa bom đạn và gian khổ, nơi lòng dũng cảm, trách nhiệm và nghĩa tình đồng đội được tôi luyện.



