Trần Tấn Mới: Ngọn Lửa Soi Đường Trên Sóng Dữ (1)
Câu chuyện khắc họa hình ảnh quả cảm và mưu trí của Anh hùng Trần Tấn Mới — Đội trưởng Đội giao thông đường biển 128 tại vùng biển Quảng Nam ác liệt. Qua góc nhìn của một giao liên trẻ, trận chiến đấu thầm lặng, cân não giữa chiếc thuyền gỗ nhỏ với tàu tuần tiễu hiện đại của địch đã tái hiện sống động bản lĩnh vượt trội của anh. Với nhiệm vụ đưa đón cán bộ và vận chuyển tài liệu mật, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm của anh đã biến những "vùng biển chết" thành con đường huyết mạch thông suốt
Đêm vịnh Đà Nẵng năm 1966 đen kịt và lạnh buốt. Tiếng sóng biển gầm rú dữ dội, từng đợt sóng lớn chồm lên như muốn nuốt chửng chiếc thuyền gỗ nhỏ nhoét đang chao đảo kịch liệt giữa dòng nước dữ. Cái lạnh của biển khơi hòa cùng cái lạnh của nỗi sợ hãi thấm sâu vào da thịt tôi. Tôi là một giao liên trẻ, vừa mới được nhận nhiệm vụ vào hoạt động bí mật trong lòng địch. Ngồi thu mình ở góc khoang thuyền ẩm ướt, hai tay tôi ôm khư khư bọc tài liệu mật trước ngực, tim đập thình thịch thành tiếng. Xung quanh chúng tôi, ánh đèn pha từ các tàu tuần tiễu hiện đại của địch quét qua quét lại liên tục trên mặt biển, sáng loáng và sắc lẹm như những lưỡi dao tử thần.
Người cầm lái chuyến thuyền bão táp đêm nay không ai khác chính là Đội trưởng Trần Tấn Mới — người được anh em mệnh danh là "con kình ngư" huyền thoại của Đội giao thông đường biển 128. Giữa lồng lộng gió biển, khi mà ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ cách nhau một làn nước, dáng anh vẫn đứng vững chãi như một cột hải đăng tạc bằng đá bám sâu vào mạn thuyền. Đôi tay sạm cùi sương gió, đầy những vết chai sần của anh giữ chặt lấy bánh lái một cách đầy quyết đoán và bình thản.
Tôi run rẩy, cố nhoài người về phía trước, ghé sát tai anh nói nhỏ, giọng lạc đi vì gió biển:
"Anh Mới ơi, đèn pha của tụi nó quét rát quá! Cứ đà này tàu tuần tra của tụi nó áp sát là mình bị lộ chắc luôn. Tài liệu mật trong người em... liệu có phải hủy không anh?"
Anh Mới không hề quay đầu lại, đôi mắt nheo lại chăm chú nhìn vào khoảng không tăm tối phía trước của mặt biển bao la. Giọng anh trầm thấp nhưng cực kỳ rành rọt và bình tĩnh, âm thanh ấy như có một sức mạnh vô hình át cả tiếng sóng gầm:
"Cứ ngồi im đó, ôm chắc lấy bọc tài liệu! Đừng có hoảng loạn. Biển này là của ta, từng luồng lạch, rạn đá ngầm ở đây anh đều thuộc như lòng bàn tay từ hồi còn cởi truồng tắm biển. Địch có tàu to súng lớn thật, nhưng chúng không bao giờ hiểu sóng nước và lòng biển Quảng Nam bằng mình đâu."
Vừa dứt lời, một tiếng còi tàu chát chúa vang lên xé toạc màn đêm. Chiếc tàu tuần tra lớn của địch bất ngờ tăng tốc, từ trong màn tối lao ra, hướng thẳng về phía chiếc thuyền gỗ nhỏ bé của chúng tôi. Ánh đèn pha cực mạnh từ tàu địch chĩa thẳng vào khoang thuyền, làm chúng tôi chói mắt không nhìn thấy gì. Tiếng loa gọi hàng hống hách, đầy đe dọa vang lên rợn người:
"Thuyền gỗ phía trước dừng máy ngay lập tức! Buông súng đầu hàng thì sống, ngoan cố tụi tao bắn chìm!"
Tình thế lúc này thực sự rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Vòng vây khép chặt, họng súng đại liên trên tàu địch đã sẵn sàng nhả đạn. Tôi toan thò tay vào bọc áo định móc xấp tài liệu mật ra để tiêu hủy nhằm bảo toàn bí mật, thì anh Mới đột ngột quay bánh lái một cú cực mạnh, hét lớn:
"Bám chắc vào mạn thuyền! Giữ chặt tài liệu!"
Nói rồi, bằng một sự quả cảm và tài nghệ điều khiển thuyền thiên tài, anh Mới cho chiếc thuyền gỗ lao băng băng thẳng vào vùng nước xoáy nguy hiểm sát rạn đá ngầm tai mèo — nơi mà các con tàu lớn, hiện đại của địch tuyệt đối không bao giờ dám bén mảng tới vì sợ rách sườn tàu. Chiếc thuyền gỗ nhỏ nhoét chao đảo dữ dội, nghiêng hẳn sang một bên tưởng như sắp lật úp, nước biển tràn vào khoang mặn chát và rát buốt. Thế nhưng, nhờ sự mưu trí, gan dạ và sự am hiểu tường tận từng khúc lạch của anh, con thuyền đã luồn lách qua những khe đá hẹp, thoát khỏi tầm quét của đèn pha địch trong gang tấc, để lại chiếc tàu tuần tra to lớn của đối phương đang lúng túng, gầm rú bất lực phía sau vùng nước an toàn.
Sự kiên trì và trách nhiệm cao cả của Trần Tấn Mới chính là chiếc chìa khóa vạn năng mở ra những con đường máu trên biển cả. Suốt những năm tháng bám trụ tại vùng biển Quảng Nam ác liệt, anh đã chỉ huy đội giao thông đường biển 128 tổ chức hàng trăm chuyến vượt biển cân não như thế. Không chỉ đưa đón hàng ngàn lượt cán bộ, chiến sĩ ra vào vùng địch hoạt động một cách an toàn tuyệt đối, anh và đồng đội còn thu thập, vận chuyển thành công vô số tài liệu tình báo, tin tức quân sự tối mật, góp phần bẻ gãy nhiều âm mưu thâm độc và các cuộc hành quân càn quét của kẻ thù.
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp lên, chiếc thuyền gỗ từ từ cập bến an toàn tại một bãi hoang vắng thuộc vùng căn cứ của ta. Khi tôi bước chân xuống bãi cát mịn, toàn thân vẫn còn run lên vì dư chấn của chuyến đi đêm, anh Mới khẽ bước tới vỗ mạnh vào vai tôi. Một nụ cười hiền hậu, ấm áp nở trên khuôn mặt đầy sương gió và phong trần của người anh cả:
"Sao rồi thằng nhỏ, tài liệu và người đều nguyên vẹn hết nhé! Nhiệm vụ của anh em mình là giữ cho con đường biển này luôn thông suốt. Dù sóng to gió lớn, dù đạn bom hay tàu chiến của địch có dày đặc đến đâu, mạch máu này cũng tuyệt đối không được đứt quãng."
Nhìn dáng anh quay trở lại cabin, kiểm tra lại dây neo để chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo ngay trong đêm tới, tôi bỗng hiểu rằng Trần Tấn Mới chính là một ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt giữa lòng đại dương bao la. Anh không trực tiếp cầm súng xông pha nơi chiến hào đầy khói lửa, nhưng mỗi chuyến đi vượt sóng dữ, mỗi tài liệu anh mang về là một nét vẽ kiên cường, thắp sáng con đường huyết mạch nối liền hậu phương và tiền tuyến, giữ vững mạch máu thông tin liên lạc thông suốt cho đến ngày non sông hoàn toàn liền một dải.



