Cựu chiến binh

Trận tập kích đồi Bù Đốp và ký ức về Bom lân tinh (tháng 3/1970)

Câu chuyện của CCB Bàn Sinh Minh về trận đánh Bù Đốp và Bom lân tinh

Quảng Ninh23/12/2025Nguyễn Đức Mạnh (BCH Đoàn xã Lương Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận tập kích đồi Bù Đốp và ký ức về Bom lân tinh (tháng 3/1970)

1. Bối cảnh và Tương quan lực lượng Câu chuyện diễn ra vào tháng 3 năm 1970 tại khu vực Bù Đốp (gần Sóc Bom Bo, Phước Long), nơi rừng thiêng nước độc và cây cối rậm rạp. Khi đó, bác Minh thuộc đơn vị trinh sát (thám báo biệt kích) của “Liên Trạm 4” – một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ đường dây giao liên.

Đối thủ của họ là một đại đội lính Mỹ thuộc sư đoàn dù (bác gọi là “sư đoàn cựu binh bay” với biểu tượng “đầu hổ”), được mệnh danh là một trong những đơn vị mạnh nhất của quân đội Mỹ lúc bấy giờ. Đơn vị Mỹ này đóng quân ngay gần, chỉ cách hầm của quân ta khoảng 100 mét, gần đến mức các chiến sĩ trinh sát có thể nghe rõ tiếng lộc cộc khi lính Mỹ ăn đồ hộp, đào đất.

Tương quan lực lượng vô cùng chênh lệch: Phía Mỹ có quân số từ 100 đến 120 tên (một đại đội). Trong khi đó, đơn vị của bác Minh chỉ vỏn vẹn 7 người trực tiếp chiến đấu và 1 y tá (tổng cộng 8 người).

2. Kế hoạch táo bạo và Giây phút “ngàn cân treo sợi tóc” Nhận lệnh từ thủ trưởng phải tiêu diệt địch, bác Minh dẫn quân đi tập kích ngay vào lúc 5 giờ chiều. Tuy nhiên, khi tiếp cận, bác nhận thấy lính Mỹ rải quân rải rác khắp quả đồi, nếu đánh lúc này với 7 người thì không thể thắng và khó tiêu diệt gọn. Bác quyết định rút quân để bảo toàn lực lượng,.

5 giờ sáng hôm sau, đơn vị quay lại tập kích. Lần này, các chiến sĩ mang theo vũ khí hạng nặng, chủ yếu là đạn B40, B41 (đạn chống tăng) và lựu đạn, bò vào sát địch chỉ cách 15-20 mét. Địa hình rừng le, lồ ô chằng chịt giúp quân ta ẩn mình kỹ lưỡng.

Thời khắc nguy hiểm nhất diễn ra vào khoảng 7 giờ sáng, khi lính Mỹ đi thu hồi mìn gài qua đêm. Có 5 tên lính Mỹ đi về phía bác Minh, chỉ cách khoảng 5-10 mét. Bác Minh nấp sau một gốc cây to (khoảng 2-3 người ôm). Vì khẩu súng lắp đạn chống tăng (B40/B41) rất dài, bác phải khéo léo di chuyển nòng súng dọc theo thân cây để tránh bị phát hiện. Lúc đó, nỗi sợ lớn nhất không phải là cái chết mà là sợ bị bắt sống. Rất may, lính Mỹ thu mìn xong và quay đi mà không phát hiện ra “lưỡi hầm” ngay cạnh mình.

3. Trận đánh 30 phút và Chiến thắng bất ngờ: Đến 8 giờ sáng, cơ hội vàng xuất hiện khi toàn bộ đại đội Mỹ tập trung lại thành 3-4 hàng ngay trước mặt quân ta để chuẩn bị đi càn quét.

Bác Minh hô lệnh: "Bắn trung liên!". Ngay lập tức, hỏa lực từ 7 chiến sĩ trút xuống. Các loại đạn lớn (B40, B41) được ưu tiên bắn trước, sau đó là súng bộ binh bắn xối xả “như vãi trấu”. Bác Minh tả lại cảnh mình bắn liên thanh, thay băng đạn liên tục, kết hợp bắn 5 quả đạn chống tăng vào đội hình địch.

Trận đánh diễn ra ác liệt trong khoảng 30 phút. Quân ta đánh áp đảo khiến địch không kịp trở tay, chỉ nghe thấy tiếng la hét trong bụi rậm. Khi đạn dược gần cạn, anh em chuyển sang ném lựu đạn. Có một tình huống hy hữu đã xảy ra, bác Minh hô lớn: “Tiết kiệm đạn”, nhưng đồng đội do ảnh hưởng của tiếng súng bắn liên hồi không nghe rõ, lại tiếp tục ném lựu đạn,một quả lựu đạn ném trúng cành cây bật ngược lại gần vị trí đồng đội, người đồng đội ấy nhanh chóng nhặt và ném ngay ra xa trước khi phát nổ, rất may mắn quả lựu đạn phát nổ làm bị thương 2 đồng đội, và không ai hy sinh.

Kết quả trận đánh là một thắng lợi lớn ngoài sức tưởng tượng. Sáng hôm sau, điện đài sư đoàn thông báo đơn vị của bác đã tiêu diệt tại chỗ 60 tên lính Mỹ. Với số lượng còn lại bị thương và mất sức chiến đấu, bác Minh coi như đã “xóa sổ” đại đội này. Tất cả 7 tay súng trực tiếp tham gia đều được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” cấp 1.

4. Cuộc phản công của địch và Nỗi ám ảnh bom lân tinh: Ngay sau khi rút về hầm trú ẩn, đơn vị của bác phải đối mặt với sự phản công dữ dội. Máy bay trực thăng trinh sát cỡ nhỏ (loại OH-6, bác gọi là “máy bay Honda” hay “cái bồ”) bay là là trên ngọn cây, dùng sức gió từ cánh quạt thổi tung các bụi rậm để tìm hầm.

Do sơ suất một nắp hầm không đậy kín, máy bay địch phát hiện và thả một quả bom lân tinh (phosphorus) xuống. Bom nổ gây cháy dữ dội, khiến 2-3 chiến sĩ bị bỏng nặng. Chất lân tinh bám vào da thịt cháy không tắt, gây ra những vết thương khủng khiếp, lồi cả gân và mắt, nhưng thủ trưởng đơn vị chưa cho đội của bác rút lui vì vẫn còn quá nguy hiểm, dễ bị địch phát hiện các hầm khác nếu vội vàng rút lui.

Trong tình thế nguy cấp, khi máy bay định tấn công tiếp vào hầm thủ trưởng, một chiến sĩ cảnh vệ đã dũng cảm dùng súng AK bắn trả, khiến máy bay bị thương và phải bay vút lên cao. Lợi dụng thời cơ đó, thủ trưởng ra lệnh rút quân ngay lập tức để tránh bom hủy diệt.

5. Hậu quả và Bài học xương máu: Quá trình di chuyển thương binh đi tìm bệnh viện dã chiến trong rừng vô cùng gian nan. Mùi thịt cháy khét lẹt ám ảnh suốt dọc đường đi. Khi đến nơi, các bác sĩ cho biết vết bỏng lân tinh phải được rửa bằng nước xà phòng mới sạch được hóa chất. Đó là một bài học đắt giá mà sau này ai cũng ghi nhớ: Phải luôn mang theo một miếng xà phòng để đề phòng bom lân tinh.

Câu chuyện của bác Bàn Sinh Minh không chỉ là ký ức về một trận thắng giòn giã với danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, mà còn là minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa vinh quang và đau thương chỉ cách nhau trong gang tấc.

Thực hiện: Ban Chấp hành Đoàn xã Lương Minh - Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" #ThanhNienLuongMinh #CauChuyenThoiHoaLua #CCBBanSinhMinh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn