TRẬN TẬP KÍCH ĐỒN PHỦ THÔNG – ĐÊM 30/11/1947
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
TRẬN TẬP KÍCH ĐỒN PHỦ THÔNG – ĐÊM 30/11/1947
Cuối tháng 11 năm 1947, giữa núi rừng Việt Bắc, cuộc chiến đấu chống thực dân Pháp diễn ra ngày càng quyết liệt. Sau khi tiến công lên Bắc Kạn, quân Pháp xây dựng đồn Phủ Thông thành một cứ điểm quan trọng trên tuyến đường số 3, án ngữ con đường từ Bắc Kạn đi Cao Bằng và Chợ Rã. Với hệ thống công sự, hàng rào và hỏa lực phòng thủ, nơi đây được xem là một vị trí khó đánh. Nhưng quân và dân Bắc Kạn không chấp nhận để quân địch yên ổn giữa căn cứ địa kháng chiến.
Đêm 30 tháng 11 năm 1947, trong màn đêm của núi rừng, bộ đội Đại đội 395 thuộc Trung đoàn 72 phối hợp với trung đội du kích địa phương bí mật tiếp cận đồn Phủ Thông. Vũ khí còn thiếu thốn, chủ yếu là súng trường, dao, mã tấu, lựu đạn và cả những cây gậy tre vót nhọn. Khi thời cơ đến, các chiến sĩ bất ngờ vượt qua hàng rào, xông thẳng vào vị trí địch. Tiếng súng, tiếng lựu đạn và tiếng hô xung phong vang lên giữa đêm khuya. Những người lính trẻ chiến đấu bằng lòng quả cảm và quyết tâm đánh địch ngay tại sào huyệt của chúng.
Trận đánh diễn ra quyết liệt. Quân ta tiêu diệt 15 tên địch, làm bị thương 35 tên, thu được 2 súng máy và 1 súng trường; phía ta có 5 cán bộ, chiến sĩ hy sinh. Tuy chưa tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm, trận tập kích đã đạt được một phần mục tiêu và đặc biệt cho thấy bộ đội ta có thể tiến công địch ngay trong những vị trí có công sự kiên cố. Báo Nhân Dân đánh giá đây là lần đầu trên mặt trận Đường số 3 quân địch bị tiêu diệt ngay tại một vị trí có công sự kiên cố.
Chiến thắng Phủ Thông đêm 30/11/1947 vì thế trở thành một dấu mốc đáng nhớ trong Chiến dịch Việt Bắc Thu - Đông năm 1947. Từ một trận đánh còn nhiều thiếu thốn về vũ khí, quân và dân ta đã rút ra những kinh nghiệm quý về tổ chức tập kích, hiệp đồng giữa bộ đội và dân quân, góp phần vào quá trình trưởng thành của lực lượng vũ trang. Hơn hết, trận đánh để lại một thông điệp giản dị mà sâu sắc: trước kẻ thù mạnh hơn về vũ khí, lòng dũng cảm, sự mưu trí và sức mạnh đoàn kết quân dân có thể tạo nên những chiến công làm thay đổi cục diện chiến trường.
Đêm Phủ Thông năm ấy đã lùi xa, nhưng tiếng súng giữa núi rừng Việt Bắc vẫn như còn vang vọng. Đó là tiếng súng của những người lính sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì độc lập, tự do; là biểu tượng của ý chí “cả nước đánh giặc”, góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.



