Trận Thành Quảng Cổ Trị: 81 Ngày Đêm Khúc Tráng Ca Bất Tử
Trận Thành Quảng Cổ Trị: 81 Ngày Đêm Khúc Tráng Ca Bất Tử
Trận Thành Quảng Cổ Trị: 81 Ngày Đêm Khúc Tráng
Ca Bất Tử
Tác giả: Nguyễn Thanh Sơn
Trận thành cổ quảng trị (1972)
Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị vốn đã giải quyết được gió Lào cát trắng lại càng trở nên rát
hơn bao giờ hết. Cuộc chiến tại Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một trận chiến mà là một cuộc chiến
giữa sức mạnh giữa đá sắt của con người và sức mạnh hủy diệt của bom đạn.
81 Ngày Đêm Trong "Túi Bom"
Trận chiến bắt đầu từ ngày 28/06/1972 và kéo dài suốt 81 ngày đêm . Để tái sử dụng công trình cổ
có diện tích chưa đầy 3 km2 , quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã ném xuống đây một quả bom
kinh hoàng hoàng gia lượng lớn.
Theo ước tính, tổng số bom đạn mà Mỹ - Ngụy đã sử dụng tương đương với sức mạnh của 7 quả
bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống Hiroshima năm 1945. Mỗi chiến sĩ tại đây phải ngẫu chịu hàng
trăm quả bom và hàng ngàn viên đạn pháo mỗi ngày.
Những "Bông Hoa" Bất Tử Trên Dòng Thạch Hãn
Trong khói mù mù, những người lính sinh viên đến từ các học viện đường đại học ở Hà Nội đã gác
lại bút nghiên để cầm súng ra trận. Họ chiến đấu trong những hầm hào nước nước, ăn lương khô
máu, và giữ vững từng tấc đất dù cơ bản không còn nguyên.
Dòng sông Thạch Hãn năm ấy trở thành thành con đường tơ lụa máu. Đêm đêm, những chuyến đi
đá quân nhu vào thành và tinh thương binh ra ngoài đều phải đối mặt với pháo sáng và đạn lạc. Có
những người chiến binh vừa nằm xuống, thân xác tan vào dòng nước, để lại niềm đau đớn khát ngọt
ngào trong bài thơ của chiến sĩ Lê Bá Dương:
“Đò chảy Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi là
Tan hình hài, hòa vào sóng nước
Vạn đời bất tử với non sông.”
Ngày 16/09/1972 , sau khi hoàn thành nhiệm vụ chiến lược là giữ chân quân chủ để phục vụ cho bàn
đàm phán tại Paris, quân ta chủ động rút khỏi Thành cổ. 81 ngày đêm đã kết thúc, nhưng nó đã viết
nên một trang sử vàng rỗng lọc về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Lời Cảm Nhận: Khóc Thành Sức Mạnh
Khi đứng trước đài tưởng niệm Thành cổ Quảng Trị ngày hôm nay, ta không tìm thấy những nấm mồ
riêng lẻ. Toàn bộ bộ máy Thành cổ chính là một phần chung .
• Sự khốc liệt vượt qua sức mạnh tưởng tượng: Đọc về lịch sử, ta bàn hoàng trước sự tàn
khốc của chiến tranh. Nhưng hơn thế, ta trả ơn trước sức chịu đựng của cha ông. Làm sao
những chàng trai mười tám, đôi bảy có thể hiển cường thế giữa làn mưa bom bão?
• Cái giá của hòa bình: Mỗi tấc đất, nhành cỏ ở Quảng Trị hôm nay đều xanh lên từ máu và
xương thịt của một thế hệ thanh niên ưu tú. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình không
phải là điều nhiên, nó là sự đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ và tuổi xuân của
những người lính.
• Lòng biết ơn sâu sắc: Trận Thành cổ không chỉ là một cột quân sự, nó là biểu tượng của
lòng yêu nước nồng nàn. Cảm ơn những người anh hùng đã ngã xuống để chúng tôi có bầu
trời bình yên, để những trang giáo án không còn vết máu và những dòng sông không còn
đau đớn đau đớn.
Thành cổ Quảng Trị mãi mãi là một địa chỉ đỏ, một "tòa đài" vĩnh cửu trong lòng dân tộc Việt Nam.
Mỗi khi nhắc về, trái tim mỗi người lại rung lên một nhịp đập của niềm tự hào và sự tri ân vô hạn.



