TRẦN THÁNH TÔNG (BTCĐ ấp 7a1)
Trần Thánh Tông – Vị vua cùng muôn dân giữ nước
Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1
Sau chiến thắng trước quân Mông Cổ năm 1258, Đại Việt có những năm tháng tương đối yên bình. Nhưng ở phương Bắc, đế quốc Mông Cổ ngày càng lớn mạnh và nhà Nguyên tiếp tục chuẩn bị những cuộc xâm lược mới.
Trong thời kỳ ấy, trên ngai vàng Đại Việt là Trần Thánh Tông.
Ông tên thật là Trần Hoảng, sinh năm 1240, là con của vua Trần Thái Tông. Năm 1258, ông lên ngôi khi mới 18 tuổi.
Trần Thánh Tông hiểu rằng một đất nước muốn đứng vững trước ngoại xâm không thể chỉ dựa vào một vị vua hay một đội quân.
Phải có lòng dân.
Vì vậy, ông cùng triều đình chăm lo xây dựng đất nước, củng cố quân đội và đặc biệt chú trọng đoàn kết trong hoàng tộc cũng như trong toàn xã hội.
Năm 1284, nguy cơ xâm lược lại đến.
Quân Nguyên chuẩn bị một lực lượng khổng lồ tiến xuống Đại Việt. Trước tình thế nguy cấp, Trần Thánh Tông cùng vua Trần Nhân Tông và triều đình tổ chức Hội nghị Diên Hồng, nơi các bô lão được hỏi ý kiến về việc chống giặc.
Tiếng hô “Đánh!” vang lên.
Đó không chỉ là câu trả lời của những bô lão năm xưa.
Đó là tiếng nói của lòng dân Đại Việt.
Chiến tranh bùng nổ.
Quân Nguyên với lực lượng đông đảo nhanh chóng tiến vào Đại Việt. Quân dân nhà Trần phải vừa chiến đấu vừa rút lui để bảo toàn lực lượng.
Thăng Long có lúc rơi vào tay giặc.
Nhưng Đại Việt không đầu hàng.
Dưới sự chỉ huy của các danh tướng như Trần Hưng Đạo, quân dân nhà Trần từng bước phản công. Trần Thánh Tông cùng vua Trần Nhân Tông và triều đình giữ vững tinh thần đoàn kết, tạo hậu phương vững chắc cho cuộc kháng chiến.
Năm 1285, quân Nguyên bị đánh bại.
Sau đó, khi quân Nguyên tiếp tục chuẩn bị xâm lược lần nữa, nhà Trần lại sẵn sàng đối phó. Năm 1288, chiến thắng Bạch Đằng vang dội một lần nữa, đánh tan đạo quân xâm lược.
Trần Thánh Tông không phải là vị tướng trực tiếp cầm quân trên mọi chiến trường. Nhưng ông là một trong những người giữ vai trò quan trọng trong việc xây dựng sức mạnh của triều Trần và củng cố tinh thần đoàn kết của Đại Việt.
Điều đáng quý nhất mà ông để lại chính là tư tưởng lấy dân làm gốc, đồng lòng chống giặc.
Hơn bảy trăm năm trôi qua, những người lính nhà Trần đã trở thành những cái tên trong sử sách. Nhưng tinh thần của họ vẫn còn vang vọng.
Trần Thánh Tông – vị vua đã cùng triều đình và muôn dân biến lòng yêu nước thành sức mạnh bảo vệ non sông.
Và trong những ngày tháng “hoa lửa” ấy, Đại Việt đã chứng minh rằng:
> Khi vua tôi đồng lòng, khi lòng dân cùng một hướng, không có thế lực ngoại xâm nào dễ dàng khuất phục được một dân tộc quyết tâm bảo vệ quê hương.



