Trần Thị Bắc
CÔ GÁI TRONG “NÚI ĐÔI” Câu chuyện tình có thật của liệt sĩ Trần Thị Bắc – người gửi lại tuổi xuân giữa những ngày kháng chiến
ó những câu chuyện tình đi qua chiến tranh không chỉ bằng nỗi nhớ, mà bằng sự hy sinh. Câu chuyện về liệt sĩ Trần Thị Bắc và người lính Trịnh Khanh đã trở thành nguyên mẫu để nhà thơ Vũ Cao viết nên bài thơ “Núi Đôi”. Đằng sau những câu thơ đẹp là một câu chuyện có thật về một cô gái trẻ đã gửi lại tuổi xuân giữa những ngày kháng chiến chống Pháp.
Trần Thị Bắc sinh năm 1932 tại Phù Linh, Sóc Sơn, Hà Nội. Trong những năm kháng chiến, chị theo học lớp y tá và tham gia công tác tại địa phương. Tại xã Bắc Sơn, chị gặp Trịnh Khanh, một người lính thuộc Trung đoàn 121.
Họ quyết định làm lễ cưới ngày 9/12/1953. Mẹ chị Bắc đã gánh bánh kẹo ra vùng tự do Hồng Kỳ để hai người làm lễ. Chiếc giường cưới khi ấy chỉ là một ổ rơm giản dị.
Niềm hạnh phúc ấy kéo dài chưa đầy một tuần. Hai ngày sau lễ cưới, Trần Thị Bắc trở về quê làm nhiệm vụ. Trịnh Khanh tiếp tục ra trận. Không ai biết đó sẽ là lần cuối họ được nhìn thấy nhau.
Đêm 16/3/1954, Trần Thị Bắc dẫn đường cho một đoàn cán bộ từ vùng tự do vào vùng tạm chiếm tại xã Phù Linh để chuẩn bị cho một trận chiến đấu. Trên đường trở về, chị bị địch phát hiện và hy sinh. Người con gái vừa mới làm vợ chưa đầy một tuần đã mãi mãi nằm lại quê hương khi tuổi đời mới 22.
Tin dữ đến với Trịnh Khanh. Anh không thể trở về gặp người mình yêu lần cuối. Chiến tranh đã cướp đi một cuộc đoàn tụ còn chưa kịp bắt đầu.
Nhiều năm sau, nhà thơ Vũ Cao nghe người dân Phù Linh kể về câu chuyện ấy. Xúc động trước tình yêu và sự hy sinh của cô gái trẻ, ông viết bài thơ “Núi Đôi”. Hai ngọn núi đứng cạnh nhau trở thành biểu tượng cho tình yêu thủy chung nhưng bị chiến tranh chia cắt.



