Cựu Thanh niên xung phong

Trần Thị Bích Huyền - Chi đoàn 11B5,Đoàn trường THPT Sông Công

Nữ anh hùng - Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần, người chỉ huy quả cảm của tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 tại "tọa độ lửa" Ngã ba Đồng Lộc:

Thái Nguyên07/07/2026Trần Thị Bích Huyền (phường Sông Công)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại đã thấm đẫm biết bao mồ hôi và máu của thế hệ thanh niên xung phong. Họ đã hiến dâng tuổi thanh xuân phơi phới của mình để giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe tiến về Nam. Giữa muôn vàn bông hoa thép kiên cường ấy, hình ảnh chị Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 – đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng dũng cảm, ý chí sắt đá của thế hệ trẻ Việt Nam.Chị Võ Thị Tần sinh năm 1944 tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên khi đất nước đang bị chia cắt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con gái xứ Nghệ ấy đã gác lại những ước mơ hạnh phúc riêng tư để xung phong ra mặt trận. Với sự tháo vát, kiên cường và tinh thần trách nhiệm cao, chị được tin tưởng giao trọng trách làm Tiểu đội trưởng chỉ huy một tiểu đội gồm mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ, từ mười bảy đến hai mươi bốn tuổi.Nơi chị Tần và các đồng đội đóng quân là Ngã ba Đồng Lộc – một yết hầu giao thông vô cùng quan trọng trên tuyến đường vận tải chiến lược. Chính vì thế, đế quốc Mỹ đã tập trung hỏa lực điên cuồng phá hoại, biến nơi đây thành một "tọa độ lửa" khốc liệt nhất. Mỗi ngày, mặt đất Đồng Lộc phải hứng chịu hàng ngàn quả bom trút xuống, khói bụi mù trời, đất đá bị cày đi xới lại không biết bao nhiêu lần. Nhiệm vụ của chị Tần và tiểu đội là ngay sau khi bom vừa dứt, phải lập tức lao ra mặt đường, đo đạc hố bom, rà phá bom mìn nổ chậm và san lấp mặt đường để thông tuyến cho xe qua.Câu chuyện về sự hy sinh oanh liệt của chị diễn ra vào ngày 24 tháng 7 năm 1968. Chiều hôm ấy, trận địa Đồng Lộc rung chuyển bởi những loạt bom oanh tạc dữ dội của máy bay địch. Để chuẩn bị cho đoàn xe quân sự vượt qua vào ban đêm, chị Võ Thị Tần đã dẫn đầu tiểu đội ra trận địa lấp hố bom. Dưới làn mưa bom bão đạn, các chị vẫn thoăn thoắt tay cuốc, tay xẻng, chạy đua với thời gian. Đến khoảng 16 giờ 30 phút, một trận bom tàn khốc bất ngờ ập xuống ngay sát vị trí của tiểu đội. Mặt đất sụp đổ, bụi mù bao phủ cả một khoảng trời. Khi khói bom vừa tan, đồng đội lao ra tìm kiếm thì cả mười cô gái kiên cường ấy đã anh dũng hy sinh, bị vùi sâu trong lòng đất mẹ khi tay vẫn còn nắm chặt cán xẻng. Chị Võ Thị Tần ngã xuống khi mới bước sang tuổi hai mươi tư.Trước khi hy sinh, chị Tần đã để lại cho đời một bức thư gửi về cho mẹ đẻ đầy xúc động. Bức thư ấy là một nhân chứng lịch sử vô giá, thể hiện tinh thần lạc quan cách mạng đáng khâm phục của chị: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, bom đạn đánh dữ dội nhưng bọn con chẳng sợ đâu. Chúng con đã quyết tâm chiến đấu đến cùng để bảo vệ mạch máu giao thông...". Lời thư mộc mạc, bình thản giữa cái chết cận kề cho thấy một ý chí thép, một tâm hồn cao đẹp của người con gái Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, ngã ba Đồng Lộc đau thương năm nào giờ đã xanh tươi màu sự sống. Thế nhưng, câu chuyện về Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần và chín người đồng đội của chị vẫn mãi là một khúc tráng ca bất tử. Các chị đã hóa thân vào non sông, đất nước, trở thành những bông hoa bất tử ngát hương. Đối với thế hệ học sinh hôm nay, sự hy sinh của chị Võ Thị Tần là bài học vô giá về lòng yêu nước, nhắc nhở chúng em phải ra sức học tập, rèn luyện để xứng đáng với máu xương của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn