Trần Thị Chỉnh
Tháng 6 năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn quyết liệt nhất, tôi gia nhập Viện Quân y 203. Là một nữ y tá, nhiệm vụ của tôi là chăm sóc và điều trị cho các thương bệnh binh từ các mặt trận trở về. Những đêm trắng thức bên giường bệnh, những lần tiếp máu cho đồng đội trong điều kiện thiếu thốn đã khắc sâu vào lòng tôi tình đồng đội thiêng liêng. Chúng tôi không chỉ chữa lành vết thương xác thịt mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những người lính trẻ. Chứng kiến mỗi chiến sĩ hồi phục và quay lại chiến trường là một niềm hạnh phúc khôn tả. Năm 1973, khi xuất ngũ, tôi mang theo những kỷ niệm xúc động về tình người trong lửa đạn tại bệnh viện quân y anh hùng



