Cựu chiến binh

Trần Thị Giang

Câu chuyện kể về ký ức của một cựu chiến binh trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua hình ảnh bức thư chưa kịp gửi của người đồng đội đã anh dũng hy sinh, câu chuyện khắc họa sâu sắc tình đồng chí, tình mẫu tử và sự hy sinh cao cả của những người lính vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đây là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, ra sức học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Nghệ An03/07/2026Trần Thị Giang (Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi sinh hoạt nói chuyện truyền thống tại Trường THCS Bạch Ngọc, các em học sinh chăm chú lắng nghe câu chuyện của bác cựu chiến binh Lê Khắc Thiển. Giọng bác trầm ấm, chậm rãi như đưa mọi người trở về những năm tháng khói lửa của dân tộc.

Bác kể:

"Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ chỉ kịp dúi vào tay bác một nắm cơm muối vừng và dặn: 'Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê. Dù thế nào cũng phải sống cho xứng đáng với quê hương.'

Trên đường hành quân vào chiến trường Trường Sơn, bom đạn ngày đêm dội xuống. Có những hôm đơn vị phải đi xuyên rừng suốt nhiều giờ liền, đói thì ăn lương khô, khát thì hứng nước mưa. Mỗi người lính đều mang theo trong ba lô một cuốn sổ nhỏ để ghi nhật ký hoặc viết thư về gia đình.

Bác cũng viết rất nhiều thư cho mẹ. Lá thư nào cũng mở đầu bằng dòng chữ: 'Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo cho con...' Thế nhưng, vì chiến sự ác liệt, nhiều lá thư không bao giờ được gửi đi.

Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một cây cầu chiến lược. Máy bay địch liên tục ném bom. Sau nhiều giờ chiến đấu, người đồng đội thân thiết nhất của bác là anh Nguyễn Văn Bình đã anh dũng hy sinh khi lao ra cứu một thùng đạn sắp phát nổ.

Trước lúc nhắm mắt, anh Bình chỉ kịp đưa cho bác một phong thư đã nhàu nát và nói trong hơi thở yếu ớt:

'Nếu cậu còn sống... hãy gửi giúp mình... về cho mẹ...'

Bác nghẹn ngào gật đầu.

Chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương. Điều đầu tiên bác làm là tìm đến ngôi nhà nhỏ của mẹ anh Bình. Khi nhận phong thư, bà mẹ già run run ôm chặt lá thư vào ngực. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ vuốt từng nếp gấp đã phai màu của phong bì như thể đang chạm vào bàn tay của người con trai mãi mãi không trở về.

Trong thư, anh Bình chỉ viết vỏn vẹn:

'Mẹ ơi! Nếu con không về, mẹ đừng buồn. Con đã sống đúng lời mẹ dạy. Con tin đất nước mình sẽ có ngày hòa bình.'

Đọc xong, cả căn nhà chìm trong im lặng.

Bác Thành nhìn các em học sinh rồi chậm rãi nói:

'Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người. Các bác không mong các cháu phải cầm súng như thế hệ trước. Điều các bác mong nhất là các cháu biết yêu Tổ quốc, học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó là cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã ngã xuống.'

Cả hội trường lặng đi. Những ánh mắt trẻ thơ bỗng trở nên sâu lắng hơn. Ngoài sân, lá cờ Tổ quốc tung bay trong nắng, như nhắc nhở mỗi người về giá trị thiêng liêng của hòa bình – điều được viết nên bằng biết bao câu chuyện của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn