Bài viết

Trần Thị Hường – Cô gái Đồng Lộc và tuổi xuân bất tử

Trần Thị Hường – Cô gái Đồng Lộc và tuổi xuân bất tử

Hà Tĩnh26/08/2026xã Đèo Gia (Đoàn xã Đèo Gia)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm giao thông ác liệt nhất trên tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Bom đạn ngày đêm trút xuống, nhưng những đoàn xe vẫn phải vượt qua, và những người thanh niên xung phong vẫn phải bám đường.

Trong số những cô gái trẻ ngày đêm làm nhiệm vụ tại đây có Trần Thị Hường.

Chị là một trong những nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, đơn vị làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc.

Công việc của Trần Thị Hường và các đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường, dọn đất đá và khắc phục những đoạn đường bị bom phá để các đoàn xe có thể tiếp tục hành quân.

Đó là những công việc thầm lặng, nhưng được thực hiện giữa một nơi mà cái chết luôn cận kề.

Mỗi lần máy bay địch xuất hiện, tiếng còi báo động vang lên.

Bom rơi.

Mặt đất rung chuyển.

Đất đá tung lên.

Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, Trần Thị Hường cùng đồng đội lại nhanh chóng trở ra mặt đường.

Không ai hỏi mình có sợ hay không.

Điều họ nghĩ đến là làm sao để đường nhanh chóng được thông.

Bởi phía sau họ là những chuyến xe chở lương thực, vũ khí và những người lính đang hướng về chiến trường.

Đối với những cô gái Đồng Lộc, giữ đường thông chính là góp phần chiến đấu.

Trần Thị Hường còn rất trẻ. Như bao cô gái cùng thời, chị cũng có những ước mơ giản dị về gia đình, quê hương và một cuộc sống bình yên.

Những lúc tạm ngừng công việc, các chị thường kể cho nhau nghe chuyện quê nhà, nhớ về cha mẹ và mong một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về.

Mười cô gái trong Tiểu đội 4 sống bên nhau như những người chị em ruột thịt.

Họ cùng làm việc.

Cùng chịu đựng gian khổ.

Cùng chia sẻ những phút giây vui buồn hiếm hoi giữa chiến trường.

Và rồi ngày định mệnh đã đến.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, Tiểu đội 4 tiếp tục làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc.

Sau nhiều đợt máy bay đánh phá, một quả bom rơi trúng khu vực các cô đang làm nhiệm vụ.

Một tiếng nổ vang lên.

Khói bụi bao phủ cả một vùng.

Mười cô gái đã mãi mãi nằm lại.

Trong số đó có Trần Thị Hường.

Chị hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ còn dang dở của tuổi thanh xuân.

Không có ngày trở về.

Không có cơ hội nhìn thấy đất nước hòa bình.

Nhưng sự hy sinh của Trần Thị Hường và chín người đồng đội đã trở thành một phần không thể phai mờ của lịch sử Ngã ba Đồng Lộc.

Ngày nay, nhắc đến Đồng Lộc, người ta nhớ đến mười cô gái thanh niên xung phong đã ngã xuống trong một buổi chiều tháng Bảy.

Trong đó có Trần Thị Hường – một cô gái bình dị đã đem tuổi trẻ của mình gửi lại nơi chiến trường.

Chị không để lại những chiến công vang dội được kể bằng những con số lớn.

Chị để lại một điều giản dị hơn nhưng vô cùng quý giá:

Sự tận tụy với nhiệm vụ, tình đồng đội và lòng dũng cảm của một người con gái Việt Nam trong những năm tháng đất nước cần đến tuổi trẻ của mình.

Chiến tranh đã lùi xa.

Con đường Đồng Lộc hôm nay đã bình yên.

Nhưng tên Trần Thị Hường và những người đồng đội vẫn còn được nhắc nhớ.

Bởi có những tuổi xuân đã không đi qua chiến tranh để trở về.

Họ đã nằm lại giữa đất trời Đồng Lộc, để những người đi sau được sống trong những ngày không còn tiếng bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn