Người có công giúp đỡ cách mạng

TRẦN THỊ KIM PHƯỢNG – MỘT NỮ GIAO LIÊN THỜI KHÁNG CHIẾN NĂM 1956 - 1975

Đà Nẵng01/12/2025Huỳnh Thị Quỳnh Như (1999); Phan Thị Thạnh (1995); Trần Thị Mỹ Dương (1996); Nguyễn Thị Duyên (1994) (Đoàn viên, giáo viên trường Mẫu giáo Ánh Dương, xã Tam Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào một buổi chiều thu nhẹ nhàng se se lạnh, tại một ngôi nhà ngay ngã 3 ở tổ 2 thôn Mỹ Sơn, xã Tam Anh, thành phố Đà Nẵng, ta bắt gặp một người phụ nữ gần 90 tuổi với dáng người to cao, tóc đã bạc trắng, đôi tay chai sạn của tuổi trẻ hào hùng rực lửa. Người dân Mỹ Sơn nơi đây, ai cũng đã quá quen với cái tên Phượng (Là Trần Thị Kim Phượng – Một nữ giao liên thời kháng chiến năm 1956 - 1975)

Trò chuyện với bà, chúng tôi nhìn sâu trong mắt bà là cả một thanh xuân rực rỡ, hết mình cho sự nghiệp cách mạng. Bà Phượng, một người dành 20 năm thanh xuân để cùng với đồng đội của mình làm nhiệm vụ giao liên để hổ trợ các chiến sĩ chiến đấu giành hòa bình độc lập cho chúng ta ngày nay.

Bà Phượng được sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, có mẹ ruột, cậu, chú và cô tham gia hoạt động cách mạng trong các cuộc kháng chiến cứu nước. Từ nhỏ, bà đã chứng kiến biết bao sự hi sinh, gian khổ của nhân dân, bộ đội và được truyền ngọn lửa từ chính mẹ ruột của mình, kể từ đó trong bà nung nấu bà ý chí tham gia hoạt động cách mạng. Kể với chúng tôi mà đôi mắt bà ngấn lệ, năm 18 tuổi (năm 1956), cái tuổi gọi là đẹp nhất trong thanh xuân người con gái, thì bà lại chọn việc làm có ích cho đất nước đó là nhiệm vụ giao liên (Lúc đó bà chưa lấy chồng và cùng sống với gia đình tại xã Tam Hiệp lúc bây giờ). Lúc này công việc cụ thể của bà là làm việc tại cơ sở và kiêm luôn làm nhiệm vụ giao liên cho các chiến sĩ)

Năm 20 tuổi (năm 1958) bà bị địch phát hiện trong lúc đang làm nhiệm vụ, thì bà lại nhanh trí trốn vào Sài Gòn, để tránh sự chú ý của địch và bảo vệ cho các chiến sĩ. Lúc vào Sài Gòn bà làm công nhân tại một công ty sản xuất diêm, bên cạnh đó bà vẫn nung nấu ý chí và bà tiếp tục hoạt động cách mạng với công việc giao liên.

Đến năm Canh Tý -1960 (lúc này là bà 22 tuổi), bà kể rằng: “Bà nhớ như in, lúc đó đang làm nhiệm vụ, trong người bà đang giữ 2 quả lựu đạn thì địch bao vây, kiểm tra và phát hiện. Bọn chúng bắt bà đi, nhốt vào tổng nha để tra tấn và đợi ngày xét xử, thời gian bà bị bắt nhốt, chúng tra tấn bà đủ thứ hình thức, rất dã man”. Đến bây giờ khi nhắc lại ngọn lửa căm hận của bà còn trổi dậy. Đáng ra, tội của bà sẽ bị kết án tử hình, nhưng bà rất may mắn, khi có đội trưởng và các đồng đội tìm cách giúp đỡ nên bà đã được thả ra sau 2 năm nhốt ở tổng nha.

Đến năm 24 tuổi, khi được thả ra thì bà quay về lại quê hương Tam Hiệp, tại đây bà vẫn hoạt động cách mạng và làm nhiệm vụ giao liên. Đến năm 1965, lúc này bà đã 27 tuổi, bà lấy chồng về xã Tam Anh, lại tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng, nhưng bấy giờ vì có con nhỏ nên bà chỉ làm việc tại cơ sở, chứ không làm giao liên như lúc còn con gái nữa. Trong suốt khoảng thời gian sống cùng chồng bà vẫn chu toàn mọi thứ vừa giỏi việc nước vừa đảm việc nhà. Đến năm 1975, khi Đất nước giải phóng, trong khoảng thời gian 1965 đến 1975 là 10 năm, bà sinh 4 người con, dù con còn nhỏ, nhưng bà vẫn luôn nêu cao tình thần tham gia làm nhiệm vụ cách mạng. Bên cạnh đó, bà chia sẽ thêm, 10 năm sống cùng chồng ở Tam Anh, bà suýt bị bắt rất nhiều lần, nhưng may mắn được đồng đội giúp đỡ. Đến năm 1975 khi Đất nước giải phóng thì bà đã xong nhiệm vụ của mình, tiếp tục hành trình cùng chồng xây dựng gia đình nhỏ của mình. Với sự hi sinh to lớn ấy, bà Phượng được nhà nước ghi nhận và trao Huân chương kháng chiến Hạng III tại xã Tam Anh

Thế mới nói, thời bom đạn đã qua đi, chúng ta có được như hôm nay chính là nhờ vào những con người âm thầm như dòng sông chảy qua năm tháng, lặng lẽ mà bền bỉ, để lại phù sa cho đời. Giữa những năm tháng gian khổ của cuộc đấu tranh giành độc lập, có biết bao người phụ nữ đã bước qua ranh giới của sự yếu mềm thường thấy, khoác lên mình tinh thần thép và trái tim nồng cháy yêu nước. Họ là những người mẹ, người chị, người vợ… mang dáng hình nhỏ bé nhưng chứa đựng một nghị lực phi thường. Họ đã hy sinh tuổi xuân, hy sinh hạnh phúc riêng tư, lặng lẽ cống hiến từng việc nhỏ, từng chuyến đưa tin, từng lần che chở cán bộ, từng đêm thắp ngọn lửa niềm tin cho cách mạng. Công lao ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng sáng lên như ngọn đèn dẫn lối, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn