Trần Thị Lý – NHỮNG DẤU VẾT KHÔNG BIẾN MẤT
Khi được đưa ra khỏi nhà giam, Trần Thị Lý gần như không còn nhận ra chính mình. Cơ thể chị gầy đi, những vết thương chằng chịt, nhiều chỗ không còn lành lại như bình thường. Người ta phải khiêng chị, vì chị không thể tự đứng.
Nhưng những ngày trước đó mới là điều không ai nhìn thấy.
Trong căn phòng kín, thời gian không trôi theo giờ. Nó kéo dài theo từng cơn đau. Mỗi lần bị gọi ra là một lần cơ thể phải chịu thêm một giới hạn mới. Có lúc chị không còn phân biệt được đâu là ngày, đâu là đêm. Chỉ còn lại những khoảng tối xen lẫn những cơn choáng váng.
Họ không hỏi nhiều câu khác nhau. Chỉ một vài câu, lặp lại. Nhưng mỗi lần lặp lại, cái giá phải trả lại lớn hơn. Cơ thể dần không còn phản ứng như trước. Có những lúc chị không còn cảm thấy đau nữa không phải vì hết đau, mà vì đã vượt qua giới hạn cảm nhận.
Trong những khoảng ngắn ngủi giữa các lần thẩm vấn, chị nằm im, mắt mở nhưng không nhìn rõ. Có những hình ảnh hiện lên rất rõ không phải căn phòng này, mà là những nơi khác: một con đường, một mái nhà, một buổi chiều bình thường. Những thứ giản dị đến mức trước đây không ai để ý.
Khi họ quay lại, chị vẫn im lặng. Không phải là không có gì để nói. Mà là không có điều gì có thể thay thế cho sự im lặng đó.



