Trần Thị Mai – Bông hồng thép của Biệt động Sài Gòn
Trong cuộc kháng chiến đấu tranh giành độc lập dân tộc, lực lượng Biệt động Sài Gòn là biểu tượng của trí tuệ và sự quả cảm giữa lòng đô thị bị chiếm đóng. Ít ai ngờ rằng, đội ngũ những chiến sĩ thầm lặng ấy lại có không ít những người phụ nữ, với vóc dáng nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí sắt đá. Một trong những bông hồng thép ấy là Anh hùng LLVTND Trần Thị Mai, người đã ba lần đánh bom vào sào huyệt địch, kiên cường vượt qua tra tấn dã man, giữ một lòng kiên trung với cách mạng.
Anh hùng LLVT ND Trần Thị Mai, nguyên nữ biệt động thành Sài Gòn - Gia Định, cán bộ Công an Quận Phú Nhuận (đứng bên trái) thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong chuyến thăm Hà Nội, năm 2002Bà Trần Thị Mai sinh ngày 1/12/1948 tại xã Tân Sơn Nhị, Tân Bình, tỉnh Gia Định(nay là TP.Hồ Chí Minh) trong một gia đình có truyền thống cách mạng, cha bà là liệt sĩ trong kháng chiến chống Pháp. Năm 1964, khi mới 16 tuổi, Trần Thị Mai tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn, được phân về Đội biệt động N10, với nhiệm vụ đưa thư từ, đưa cán bộ từ nội thành ra ngoại thành và ngược lại. Năm 1968, khi đưa cán bộ từ Tây Ninh vào nội thành Sài Gòn, một cơ sở nuôi giấu cán bộ cách mạng bị lộ, giặc vây bắt những người ra vào tại đây, bà Mai bị giặc bắt. Bà kể lại: “Tôi bị đánh đập bằng dùi cui, tra tấn bằng nhiều hình thức như treo người lên cao, chích điện, đổ nước xà phòng vào miệng… nhưng tôi nhất định không khai, quyết tâm bảo vệ đồng đội đến cùng. Sau khi bị giam lỏng 5 tháng, thấy không khai thác được gì, chúng thả cho tôi tự do”. Chính những lần tra tấn đó đã hun đúc thêm ý trí chiến đấu của một trái tim trẻ đầy tình yêu nước.Bà Trần Thị Mai (ở giữa, đầu quấn khăn rằn, tay cầm cờ) cùng các đồng đội tại Bà Rịa - Vũng Tàu sau khi rời Nhà tù Côn Đảo, năm 1975


