TRẦN THỊ MINH NGUYỆT
Trong những ngày tháng thanh xuân rực rỡ nhất, khi đất nước còn chia cắt, bà Trần Thị Minh Nguyệt cùng bao lớp thanh niên Tuy Hòa đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Với bà, "thời hoa lửa" là những năm tháng vừa cầm bút, vừa cầm súng, là những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà lòng phơi phới dậy tương lai.

NỘI DUNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỮA
Họ và tên tác giả: NGÔ NGUYỄN MINH KHUÊ
Đơn vị: THPT LÊ HỒNG PHONG
Số điện thoại: 0373183377
Họ và tên nhân chứng lịch sử: TRẦN THỊ MINH NGUYỆT
Năm sinh: 1952
Phân Loại nhân chứng : Cựu Thanh niên xung phong
Quê quán: Tuy Hòa, Phú Yên
NGỌN LỬA TỪ GIẢNG ĐƯỜNG ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG
Trong những ngày tháng thanh xuân rực rỡ nhất, khi đất nước còn chia cắt, bà Trần Thị Minh Nguyệt cùng bao lớp thanh niên Tuy Hòa đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Với bà, "thời hoa lửa" là những năm tháng vừa cầm bút, vừa cầm súng, là những ngày tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" mà lòng phơi phới dậy tương lai.
Bà kể lại, ngày đó hành trang lên đường của bà chỉ có một bộ quân phục xanh sờn và một niềm tin sắt đá. Bà cùng đồng đội được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, mở đường cho những đoàn xe vận tải tiến về phía Nam. Kỷ niệm mà bà không bao giờ quên là những đêm trăng sáng, cả đội nữ thanh niên xung phong cùng nhau hát vang giữa rừng già để át đi tiếng bom đạn. Bà bảo: "Lúc đó, cái chết kề cận ngay trước mắt nhưng chẳng ai sợ hãi, vì lý tưởng của chúng tôi khi ấy lớn lao hơn cả tính mạng mình."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Một chi tiết khiến tôi lặng người đi khi nghe bà kể, đó là về chiếc khăn rằn thấm đẫm mồ hôi và cả máu của một người bạn thân đã hy sinh ngay trên vai bà trong một trận bom tọa độ. Chiếc khăn ấy sau này được bà gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng nhất đời mình. "Máu của đồng đội đã đổ xuống để những con đường được thông suốt, để những chuyến hàng kịp vào chiến trường," giọng bà nghẹn lại, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không của ký ức.
Giờ đây, khi được ngồi trò chuyện cùng bà trong căn nhà nhỏ giữa lòng Tuy Hòa bình yên, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của hai chữ "Tự do". Nhìn những vết sẹo của thời gian trên khuôn mặt bà, tôi thấy hiện lên một vẻ đẹp của sự kiên cường và lòng vị tha. Bà không mong cầu danh lợi, chỉ luôn nhắc nhở chúng tôi rằng: "Thế hệ các cháu được học hành trong hòa bình là một đặc ân, hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại."
Câu chuyện của bà Nguyệt đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi về trách nhiệm của tuổi trẻ. Yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà đôi khi chỉ là nỗ lực hết mình trong từng tiết học, là sự sẻ chia với những mảnh đời khó khăn xung quanh. "Thời hoa lửa" có thể đã lùi vào lịch sử, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết ấy vẫn sẽ luôn cháy mãi trong tim thế hệ chúng tôi, soi sáng con đường xây dựng quê hương Phú Yên ngày càng giàu đẹp.



