Cựu Thanh niên xung phong

TRẦN THỊ NHÌ – NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG TRÊN QUÊ HƯƠNG HẢI DƯƠNG

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, khi đất nước cần sức người, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Họ có mặt ở nhiều nơi, từ những tuyến đường ra tiền tuyến đến những công trường, bến phà, cầu đường ở hậu phương. Trong số đó có những người con gái Hải Dương đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để làm những công việc thầm lặng phục vụ kháng chiến.

Hải Phòng14/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẦN THỊ NHÌ – NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG MỞ ĐƯỜNG TRÊN QUÊ HƯƠNG HẢI DƯƠNG

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, khi đất nước cần sức người, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Họ có mặt ở nhiều nơi, từ những tuyến đường ra tiền tuyến đến những công trường, bến phà, cầu đường ở hậu phương. Trong số đó có những người con gái Hải Dương đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để làm những công việc thầm lặng phục vụ kháng chiến.

Bà Trần Thị Nhì, hiện sinh sống tại phường Nhị Châu, thành phố Hải Dương, là một trong những người như thế.

Trong kháng chiến chống Mỹ, khi tuổi đời còn trẻ, bà Nhì tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của bà là mở đường trên địa bàn Hải Dương, góp phần bảo đảm giao thông phục vụ công cuộc kháng chiến.

Đối với những người thanh niên xung phong ngày ấy, mở đường không phải là một công việc bình thường.

Những con đường phục vụ chiến tranh phải được mở trong điều kiện thiếu thốn về phương tiện, máy móc và sức người. Phần lớn công việc dựa vào sức lao động của những người trẻ. Cuốc, xẻng, quang gánh và đôi bàn tay trở thành những công cụ quen thuộc.

Mỗi mét đường được mở thêm là thêm một tuyến giao thông phục vụ vận chuyển. Mỗi đoạn đường được bảo đảm là góp phần để lương thực, hàng hóa và các nguồn lực cần thiết có thể được đưa đến những nơi cần thiết.

Trong những năm chiến tranh, Hải Dương vừa là quê hương, vừa là một địa bàn quan trọng trong mạng lưới giao thông của miền Bắc. Vì vậy, những công việc tưởng như ở phía sau ấy vẫn có ý nghĩa trực tiếp đối với cuộc kháng chiến.

Trần Thị Nhì cùng đồng đội đã góp sức bằng chính công việc của mình.

Không phải ai cũng có tên trong những trang sử của những trận đánh lớn. Không phải người thanh niên xung phong nào cũng có một câu chuyện được nhiều người biết đến. Nhưng chính hàng vạn con người âm thầm làm đường, sửa đường, vận chuyển và bảo đảm giao thông đã tạo nên một hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.

Những năm tháng TNXP cũng là những năm tháng tuổi trẻ của bà Nhì.

Đó là tuổi trẻ mà thay vì chỉ nghĩ đến cuộc sống riêng, những người thanh niên đã lựa chọn lên đường. Họ cùng nhau lao động, cùng chịu gian khổ, cùng chia sẻ những ngày thiếu thốn và cùng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Những người thanh niên năm xưa trở về với cuộc sống đời thường. Trần Thị Nhì trở lại quê hương và gắn bó với cuộc sống lao động tại địa phương.

Nhưng những năm tháng TNXP không bao giờ mất đi.

Ở tuổi xế chiều, bà Nhì sống trong một căn nhà nhỏ tại Hải Dương. Báo Quân đội nhân dân từng phản ánh hoàn cảnh khó khăn của bà, khi người cựu TNXP sống một mình, không có con cái và sức khỏe đã giảm sút. Căn nhà tình nghĩa nơi bà sinh sống cũng từng xuống cấp nghiêm trọng.

Đằng sau hoàn cảnh của một người phụ nữ già yếu hôm nay là cả một quãng đời đã đi qua chiến tranh.

Có thể bà không kể về mình bằng những lời lớn lao.

Nhưng chỉ cần nhìn lại những năm tháng tuổi trẻ, có thể thấy một điều rất đáng trân trọng: bà đã từng lên đường khi Tổ quốc cần và đã góp sức bằng chính đôi bàn tay của mình.

Đó cũng chính là vẻ đẹp của thế hệ Thanh niên xung phong.

Họ không nhất thiết phải là những người trực tiếp cầm súng. Có người mở đường, người sửa cầu, người vận chuyển hàng hóa, người làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Mỗi người một công việc, nhưng đều chung một tinh thần: ở đâu cần thanh niên, ở đó có thanh niên xung phong.

Ngày hôm nay, những con đường Hải Dương đã rộng dài hơn, cuộc sống quê hương đã đổi thay. Những người trẻ được học tập, làm việc và xây dựng tương lai trong hòa bình.

Nhưng trên mỗi con đường ấy vẫn có thể bắt gặp bóng dáng của một thế hệ từng dùng sức trẻ để mở đường trong những năm tháng khó khăn.

Trần Thị Nhì là một người như thế.

Câu chuyện của bà không phải câu chuyện về một trận đánh lớn, mà là câu chuyện về một người phụ nữ bình dị đã dành tuổi trẻ cho một nhiệm vụ bình dị nhưng có ý nghĩa lớn lao.

Những con đường hôm nay được xây bằng máy móc hiện đại, còn những con đường của năm tháng chiến tranh từng được mở bằng mồ hôi, sức lực và tuổi xuân của những người thanh niên xung phong.

Và trong ký ức về những năm tháng ấy, người nữ thanh niên xung phong Trần Thị Nhì vẫn là một hình ảnh đáng trân trọng của tuổi trẻ Hải Dương một thời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn