Trần Thị Phấn
Gia Bảo
ọ và tên người thân: Trần Thị Phấn
Năm sinh: 1957
Địa chỉ: Ấp Mỹ Phú, phường Mỹ Phong, tỉnh Đồng Tháp.
Bà nội em, bà Trần Thị Phấn, là người hiền hậu và luôn quan tâm, yêu thương con cháu. Mỗi lần cả nhà quây quần bên nhau, em rất thích được nghe bà kể về những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những câu chuyện ấy tuy đã diễn ra từ rất lâu nhưng vẫn khiến em vô cùng xúc động và thêm kính trọng bà.
Bà kể rằng khi mới mười lăm, mười sáu tuổi, bà đã tham gia lực lượng kháng chiến tại địa phương. Công việc của bà là vận chuyển đạn dược, lương thực, thuốc men và thư liên lạc đến các đơn vị đang chiến đấu. Mỗi chuyến đi đều phải băng qua những cánh đồng, con kênh, rừng tràm và nhiều đoạn đường đầy nguy hiểm. Để tránh máy bay và lính địch phát hiện, bà cùng mọi người thường tranh thủ đi vào ban đêm, ban ngày thì ẩn mình trong hầm trú ẩn hoặc dưới những lùm cây rậm rạp.
Có những lần vừa đi đến giữa đường thì tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bom đạn liên tiếp trút xuống. Mọi người phải ôm chặt những thùng đạn, nhanh chóng lao xuống hầm hoặc nằm sát xuống ruộng để bảo toàn tính mạng. Khi tiếng bom vừa ngớt, ai cũng lại đứng dậy tiếp tục lên đường. Có hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt, đôi vai bà rát bỏng vì gùi hàng nặng, nhưng bà vẫn không nản lòng vì nghĩ đến những người chiến sĩ ngoài mặt trận đang chờ tiếp tế.
Điều bà nhớ nhất không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là tình đồng đội. Mọi người luôn yêu thương, giúp đỡ nhau, chia nhau từng nắm cơm, ngụm nước và cùng động viên nhau vượt qua khó khăn. Khi có người bị thương, mọi người sẵn sàng cõng nhau băng qua bom đạn để đưa đến nơi an toàn. Chính tình đoàn kết ấy đã giúp họ có thêm sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ.
Nhờ sự dũng cảm và kiên cường, bà đã góp một phần nhỏ vào thắng lợi chung của dân tộc và được Nhà nước trao tặng bằng khen vì những đóng góp trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần nhắc lại, bà luôn khiêm tốn nói rằng đó là công sức của cả một thế hệ đã cùng nhau hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Nghe những câu chuyện của bà, em càng hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người. Em rất biết ơn và tự hào về bà cũng như các thế hệ cha ông đã cống hiến cho đất nước.
Em sẽ luôn ghi nhớ những lời bà dạy, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương mọi người và cố gắng trở thành người có ích cho xã hội. Em mong sau này mình sẽ góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.



