Anh hùng Lực lượng vũ trang

TRẦN THỊ QUANG MẪN: ĐOÁ HOA THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA

Tây Ninh15/01/2026Lý Lễ Toàn (Đoàn phường Tân Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TRẦN THỊ QUANG MẪN: ĐOÁ HOA THÉP GIỮA THỜI HOA LỬA

Trong những trang sử vàng của Quân đội nhân dân Việt Nam, có một huyền thoại độc nhất vô nhị về người thiếu nữ "cải nam trang" đi đánh giặc. Đó là câu chuyện của Thiếu tá Trần Thị Quang Mẫn (biệt danh Mười Mẫn), một người phụ nữ đã dâng hiến cả thanh xuân, tình yêu và những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập dân tộc.

Khát vọng tự do và cuộc "hóa thân" ngoạn mục

Sinh ra trong khói lửa chiến tranh, cô gái Trần Thị Sáu vốn sở hữu vẻ đẹp nền nã với làn da trắng và mái tóc dài đen mượt. Nhưng lòng yêu nước đã thôi thúc cô lựa chọn một con đường khác hẳn với chúng bạn đồng trang lứa. Khi đơn vị Vệ Quốc đoàn thời đó chỉ nhận nam giới, cô Sáu đã đưa ra một quyết định táo bạo: Biến mình thành đàn ông.

Cô cắt phăng mái tóc dài, phơi mình dưới nắng gắt cho sạm da, tập dáng đi dứt khoát và thậm chí là gào thét cho vỡ giọng để có tiếng nói ồm ồm. Cái tên Trần Quang Mẫn ra đời từ đó. Để giữ bí mật thân phận, "anh chiến sĩ" Mẫn phải chịu đựng những khổ cực ít ai thấu: dùng mẹo dân gian để ngăn chu kỳ phụ nữ, ngủ trong nóp, tắm táp phải dòm trước ngó sau.

Bà từng tâm sự: "Lần đầu ôm cây súng Đức nặng trịch mà khoái lắm. Đàn ông làm gì mình làm vậy, từ tháo lắp súng đến xáp lá cà, đâm lê... chẳng nề hà chi."

Đám cưới kỳ lạ và 4 lần gặp mặt

Tình yêu giữa thời hoa lửa cũng mang màu sắc huyền thoại. Dù giả trai, bà vẫn bị người chồng hứa hôn là ông Mười Bé tìm ra. Một đám cưới "vô tiền khoáng hậu" diễn ra trong doanh trại: Cô dâu và chú rể cùng mặc quân phục nam, tóc cắt ngắn như nhau khiến lũ trẻ trong làng reo hò: "Đàn ông cưới đàn ông!".

Nhưng hạnh phúc của họ ngắn ngủi như một ánh chớp. Cả đời làm vợ, bà chỉ được gặp chồng vẻn vẹn 4 lần. Lần cuối cùng họ gặp nhau là khi bà mang thai con trai Quốc Hưng được 2 tháng. Ngày ông hy sinh tại đồn Chàng Chẹt cũng là lúc bà vừa sinh con được 4 ngày. Nỗi đau ấy bà nuốt ngược vào trong, gửi con cho ngoại để tiếp tục cầm súng ra chiến trường.

Nỗi đau chồng chất và tấm lòng người mẹ

Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Đứa con trai duy nhất — anh Quốc Hưng — cũng nối nghiệp cha mẹ, trốn nhà đi làm giao liên từ năm 10 tuổi. Khi bà bị đày ra Côn Đảo trở về, hai mẹ con vừa kịp nhận mặt nhau thì một năm sau, anh hy sinh.

Ở tuổi 40, bà "chết lần thứ hai" khi nhận tin giọt máu duy nhất của mình đã ngã xuống. Cuộc đời bà là một minh chứng nghiệt ngã cho sự hy sinh của người phụ nữ Việt Nam: Tiễn chồng đi rồi tiễn con đi, một mình nén đau thương để phụng sự Tổ quốc.

Nhát dao cứu sống một sinh linh

Giữa những trận bom oanh kích năm 1974, một câu chuyện về bà đã trở thành giai thoại về tình mẫu tử thiêng liêng. Khi thấy một sản phụ vừa tắt thở vì trúng bom nhưng thai nhi vẫn còn chồi đạp, Tiểu đoàn trưởng Quang Mẫn đã không ngần ngại rút dao găm, rạch bụng người mẹ để cứu lấy đứa trẻ. Nhát dao ấy không chỉ cứu sống một mạng người mà còn thể hiện bản năng nhân văn cao cả của một người lính, một người mẹ giữa lằn ranh sinh tử.

Di sản của "Bà mẹ cầm súng"

Năm 1967, bà vinh dự được ra Hà Nội gặp Bác Hồ và được Người tặng khẩu súng K54 làm kỷ niệm. Những danh hiệu cao quý như Anh hùng LLVTND, Bà mẹ Việt Nam anh hùng là sự ghi nhận cho một cuộc đời tận hiến.

Hòa bình lập nghiệp, bà sống giản dị, nhẹ nhàng với quá khứ. Với bà, việc được nhìn thấy đất nước thanh bình đã là sự "mãn nguyện" lớn nhất, bù đắp cho những năm tháng thanh xuân rực lửa và đầy nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn