Trần Thị Thành: Thiếu nữ "thép" của tuyến lửa 12A
Những câu chuyện thời hoa lửa luôn chứa đựng niềm đau thương nhưng cũng rực rỡ lòng quả cảm của thế hệ cha ông, những người đã dâng tuổi trẻ để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc. Trong số vô số những câu chuyện ấy, ký ức về bà Trần Thị Thành - cựu thanh niên xung phong (TNXP) trên tuyến lửa 12A của Quảng Trị - vẫn mãi là biểu tượng của sức mạnh phi thường, khiến ai nghe cũng phải ngưỡng mộ trước nghị lực của người phụ nữ Việt Nam thời chiến.
Người thiếu nữ đứng trên quả bom nổ chậm
Nay đã 80 tuổi, sống yên bình tại phường Đồng Sơn, thành phố Đông Hà, bà Thành vẫn kể rành rọt từng khoảnh khắc sinh tử trên con đường lửa năm xưa, nơi tuổi trẻ của bà và hàng trăm đồng đội đã gửi lại không ít máu xương. Năm 1966, bà 20 tuổi, giữ cương vị Chính trị viên đại đội C759, đơn vị được giao quản lý 10 km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh - đoạn tuyến huyết mạch men theo dãy Trường Sơn, đóng vai trò mạch giao thông vận tải vũ khí, lương thực đưa vào chiến trường miền Nam.
Đây là tọa độ lửa hứng chịu hàng trăm tấn bom đạn của đối phương, với mục tiêu cắt đứt tuyến tiếp tế quan trọng của quân ta. Đại đội C759 phải vừa lấp hố bom, vừa mở đường mới, bảo đảm cho từng đoàn xe vượt qua an toàn. Khẩu hiệu mà mọi người trong đơn vị luôn nhắc nhở nhau: "Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc" đã trở thành động lực sống còn của những người TNXP trẻ tuổi.
Một đêm mùa hè năm ấy, đối phương dồn lực đánh đoạn Khe Ve, thả xuống 50 quả bom nổ chậm. Đường suối, sườn đồi bị cày nát, tuyến giao thông có nguy cơ tê liệt hoàn toàn. Trong lúc đi kiểm tra hiện trường, bà và Đại đội trưởng công binh bất ngờ bị một quả bom phát nổ hất tung xuống đường, nằm sát ngay một quả bom chưa kích hoạt. Giữa tiếng động cơ xe, tiếng bom dội từ núi rền vang, bà Thành vẫn bình tĩnh tìm cách xử lý. Khi phát hiện quả bom nổ chậm án ngữ đúng giữa tuyến huyết mạch, bà chỉ nói ngắn gọn với đồng đội: "Để tôi đứng trên đó, nếu lò xo bom chuyển động, tôi sẽ hô".
Thế rồi giữa khói bụi mịt mù, bà leo lên quả bom, đứng thẳng người, miệng hát to bài hát cách mạng để trấn an đồng đội đang quần quật san lấp hố bom. Tiếng hát nghẹn rung giữa rừng núi như xua đi nỗi sợ chết của mọi người, thúc đẩy họ làm việc nhanh hơn để thông đường. Khi đoàn xe cuối cùng vượt qua an toàn, quả bom mới nổ, phá tung ngọn đồi phía sau chỉ vài phút. Đêm ấy, mọi người đều gọi bà là Thành "thép" - người phụ nữ nhỏ bé nhưng có nghị lực cứng như thép, dám đối mặt với cái chết để bảo vệ đồng đội.
Ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những vết thương chiến tranh trên cơ thể bà Thành vẫn còn, nhưng tình yêu với Tổ quốc và kỷ niệm về những người đồng đội đã mãi nằm lại trên tuyến lửa 12A không bao giờ phai nhạt. Bà Trần Thị Thành thường xuyên tham gia các buổi giao lưu với thế hệ trẻ, kể lại câu chuyện của mình để các em hiểu được giá trị của hòa bình hôm nay. Bà luôn gửi gắm mong muốn: "Các cháu hãy sống, học tập và lao động tốt, xây dựng đất nước phát triển hùng cường, để xứng đáng với máu xương của những người đã ngã xuống".
Câu chuyện của bà Trần Thị Thành không chỉ là một trang sử cũ, mà là ngọn lửa thời hoa lửa vẫn đang thắp sáng, truyền cảm hứng về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh quên mình cho Tổ quốc. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về những câu chuyện tương tự, bạn có thể đề xuất tôi viết thêm bài viết về các nhân chứng lịch sử khác tại địa phương bạn sinh sống, để lan tỏa những giá trị tốt đẹp ấy đến nhiều người hơn.



