TRẦN THỊ THÔNG: THÂN THỂ THÉP VÀ NGƯỜI GIỮ LỬA KÝ ỨC TRUÔNG BỒN

Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất xứ Nghệ đã ghi dấu một tọa độ rực lửa mang tên Truông Bồn – nơi mạch máu giao thông huyết mạch được giữ vững bằng mồ hôi và cả xương máu của lực lượng Thanh niên xung phong. Giữa lòng trận địa khốc liệt ấy, có một người con gái đã bước ra từ cõi chết để trở thành nhân chứng sống cho một thời đại hoa lửa kiên cường. Người nữ chiến sĩ ấy chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Thị Thông.
Sinh năm 1946 tại xã Đô Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, Trần Thị Thông gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong khi tuổi đời mới mười chín. Chị được phân công vào Tiểu đội 2, Đại đội 317, Tổng đội Thanh niên xung phong Nghệ An – tập thể sau này được mệnh danh là "Tiểu đội thép". Trên đỉnh dốc Truông Bồn hứng chịu hàng vạn trận mưa bom của giặc, chị cùng các đồng đội đã dũng cảm bám trụ đêm ngày, rà phá bom mìn và san lấp hố bom để thông đường cho những chuyến xe chi viện hướng về miền Nam ruột thịt.
Trận oanh tạc tàn khốc diễn ra vào rạng sáng ngày 31/10/1968, chỉ vài giờ trước khi Mỹ tuyên bố ngừng ném bom hoàn toàn miền Bắc. Một loạt bom tọa độ bất ngờ trút xuống vùi lấp toàn bộ tiểu đội. 13 đồng đội thân yêu của chị đã anh dũng ngã xuống khi tuổi thanh xuân còn dang dở. Trần Thị Thông là người duy nhất được tìm thấy và cứu sống một cách thần kỳ dưới đống đất đá sâu nhờ nòng súng trường nhô lên mặt đất.
Dù mang trên mình những vết thương chằng chịt của chiến tranh, người nữ chiến sĩ ấy vẫn giữ vẹn nguyên lý tưởng của thế hệ thanh niên thời đại Hồ Chí Minh với câu nói bất hủ chứa đựng tinh thần bất khuất:
“Chúng tôi ra trận không nghĩ đến sống chết riêng mình, chỉ một lòng đau đáu làm sao cho mạch đường thông suốt, xe được vào Nam, đất nước sớm ngày hòa bình”.
Đối với tuổi trẻ xã nhà hôm nay, cuộc đời và tinh thần thép của Anh hùng Trần Thị Thông là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, đức hy sinh và bản lĩnh kiên cường. Câu chuyện của bà nhắc nhở thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay về giá trị của độc lập, tự do, từ đó không ngừng học tập, rèn luyện để đem sức trẻ cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ và dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



