Trăn trở về một người bạn.
Trăn trở về một người bạn.
Lời người trích viết:
Như đã nói trong trang đầu cuốn sách "Lời tự sự" chiến tranh sẽ lùi dần vào quá khứ, sẽ phai nhạt dần hình ảnh của một cuộc kháng chiến vẻ vang, lớp người làm nên chiến thắng vĩ đại ấy cũng dần đi vào dĩ vãng, đó là quy luật của tạo hóa, thành quả to lớn này chắc chắn sẽ phải chuyển giao cho thế hệ trẻ, lớp người sinh ra sau chiến tranh, được sống trọn trong hòa bình quả là điều đáng lo ngại. Chúng ta không sống bằng quá khứ nhưng cũng không được phép lãng quên nó, vì: "Nếu quên đi quá khứ thì quá khứ sẽ lặp lại". Trách nhiệm của thế hệ đi trước là phải giáo dục truyền thống cho thế hệ kế tiếp. Nhưng giáo dục bằng cách nào, phải bắt đầu từ đâu, phương pháp ra sao lại là một câu hỏi không dễ trả lời cho thật đầy đủ. Ngày nay, đất nước đang trên đà phát triển, hội nhập kinh tế toàn cầu, đang dần tiến lên công nghiệp hóa - hiện đại hóa, bề bộn những việc phải làm, còn đâu thời gian để "giáo dục truyền thống" nữa, vả lại lớp trẻ bây giờ chẳng mấy quan tâm đến quá khứ, nhất là những cuộc chiến tranh vệ quốc của dân tộc, quan điểm quá thực dụng, kể cả việc giải quyết các vấn đề chính sách trong chiến tranh cứ phải giấy trắng, mực đen, dấu đỏ mới có giá trị pháp lý đành rằng việc giải quyết chế độ chính sách phải công bằng, đúng sự thực, nhưng trong một số trường hợp cá biệt cũng phải thông cảm với bối cảnh thời chiến tranh khi chúng tôi gọi là "lên đường chiến đấu" tức đi B, hoặc C, E thì sao, mũ, phù hiệu, dấu má đều cất vào kho quản lý, quần áo có khi còn mặc cả bộ bà ba đen, phiên hiệu đơn vị phải thay đổi luôn để giữ được yếu tố bí mật, giấy tờ cấp cho cá nhân khi di chuyển đều viết tay có chữ ký của thủ trưởng đơn vị là tốt rồi, lấy đâu ra con dấu, chỉ trừ những đơn vị lớn của Bộ còn hầu hết các đơn vị nhỏ lẻ đều không có con dấu, mà nếu có trong điều kiện chiến tranh ác liệt, lâu dài như thế mấy ai còn giữ được. Hai nữa cuộc chiến gian khổ ác liệt, kéo dài suốt 30 năm nên khi đất nước được giải phóng, được sống trong hòa bình là điều vô cùng mãn nguyện và quá hạnh phúc rồi. Hai nữa lúc rời quân ngũ trở về đời thường, hầu hết các cựu chiến binh còn đang ở lứa tuổi trẻ, sức khỏe còn đang sung sức lấn lướt được bệnh tật và đất nước còn quá nghèo nên chả ai đòi hỏi gì, hầu hết khi trở về nhà đều lao vào cuộc sống mưu sinh quên đi tất cả và khi đó cũng chưa ban hành các chính sách chế độ như ngày nay.



