TRẦN TRỌNG KHANH – NGƯỜI GIỮ LẠI NHỮNG CÂU CHUYỆN
TRẦN TRỌNG KHANH – NGƯỜI GIỮ LẠI NHỮNG CÂU CHUYỆN
Trần Trọng Khanh sinh năm 1946.
Năm 1964, ông nhập ngũ.
Đó là những năm tháng mà lịch sử bước rất nhanh.
Một thanh niên Tiên Trang khoác lên mình bộ quân phục.
Từ ngày ấy, cuộc sống được tính bằng những chặng đường mới.
Những ngày huấn luyện.
Những lần hành quân.
Những bức thư.
Những lần nhớ nhà.
Và những người đồng đội cùng chia sẻ với nhau những điều mà chỉ những người trong cùng một hoàn cảnh mới hiểu.
Năm 1988, Khanh xuất ngũ.
Hai mươi bốn năm.
Một phần tư thế kỷ.
Nếu tính bằng tuổi đời, đó là khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ lớn lên, đi học, trưởng thành và có gia đình.
Còn đối với Khanh, đó là một phần lớn cuộc đời trong quân ngũ.
Có lẽ ông đã gặp rất nhiều người.
Có người trở về.
Có người ở lại.
Có người đi vào ký ức.
Và có những cái tên chỉ còn có thể nhắc trong những buổi gặp mặt đồng đội.
Những người như Khanh chính là những người giữ ký ức của một thế hệ.
Bởi nếu họ không kể, rất nhiều câu chuyện sẽ biến mất theo thời gian.
Một ngày nào đó, những người từng sống trong chiến tranh sẽ không còn nữa.
Khi ấy, những câu chuyện họ để lại sẽ trở thành ký ức của quê hương.
Và trong những câu chuyện ấy sẽ có Tiên Trang.
Có những người lính.
Có tuổi trẻ.
Có mất mát.
Và có tình yêu đất nước.



