Trần Trọng Khương
Xuống tiểu đội phục vụ nằm sát suối, anh Miên, người cùng tôi ở Tiểu đoàn an dưỡng ra đi và có lý lịch "gia đình cấp trên" như tôi (người sau này sẽ ở với tôi lâu dài nữa) bị thương, máu đầm đìa nhưng không đáng ngại. Còn hai đồng chí nuôi quân thì một đã hi sinh, còn đồng chí Dụ gãy nát nhừ hai chân và hai hôm sau cũng ra đi...
Trận rải thảm B52 này trúng đội hình Đại đội tôi. Song đội hình bố trí trên triền dốc vách núi nên thiệt hại đỡ đi nhiều. Tuy vậy, quân số thưa đi không nhỏ.Giải quyết hậu quả thật khẩn trương, nhanh chóng thoát lý khỏi khu vực này, cả Tiểu đoàn di chuyển vào sâu nữa. Sau một vài hôm, chúng tôi vào kiềng của Trung đoàn 48 cùng sư đoàn 320.Tới đây, chúng tôu được lệnh chuẩn bị vào vị trí chiến đấu ngay. Chiến trường được xác định là phía Bắc thị xã Kom Tum. Đại đội tôi cùng toàn Tiểu đoàn vào chiếm lĩnh khu vực giữa hai điểm cao 1049 và 1088, phía trước là điểm cao 1015. Mỗi điểm cao do một Tiểu đoàn ngụy trấn giữ để bảo vệ vành ngoài cho thị xã Kom Tum.Trung đoàn 52 của tôi có nhiệm vụ đánh chiếm cao điểm 1049. Các Trung đoàn 48 và 64 của Sư đoàn sẽ đánh chiếm điểm cao 1088 và 1015 cùng lúc. Tiểu đoàn 2 của tôi làm nhiệm vụ chủ yếu. Đại đội tôi tiến công trên hướng chủ yếu. Còn Trung đội tôi làm nhiệm vụ mở cửa đánh chiếm lô cốt đầu cầu. Tôi là Tiểu đội trưởng được giao nhiệm vụ chỉ huy 12 chiến sỹ trực tiếp phá rào, đánh chiếm lô cốt đầu cầu, tạo thế cho Đại đội phát triển chiến đấu bên trong.Đây là trận mà với tôi không biết là tổ chức mang ra làm thử thách lần thứ mấy nữa. Nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng luôn kiên cường, làm tốt trách nhiệm của mình. Được vào Đảng là điều luôn mong muốn, nhưng nếu không được thì cũng không hận gì cả. Vì lẽ mình vẫn làm tốt như ai, chỉ có cái khác là gia đình mình "vinh dự" được xã hội thời cải cách "tôn vinh" là thành phần lớp trên: địa chủ, nên dù có tốt cũng vẫn đứng ngoài Đảng.Trước khi xuất phát lên chốt, đồng chí chính trị viên tiểu đoàn xuống kiểm tra đại đội, gọi tôi sang hầm chỉ huy, ông nói: ..."Hãy hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, Đảng ủy tin ở đồng chí!" Còn chính trị viên phó đại đội Trần Trọng Khương người Thái Bình (sau này và hiện nay tôi vẫn trao đổi thông tin với Khương và hỏi thăm nhau) là người giới thiệu tôi vào Đảng thì nói: "Gắng lên đi! Tôi tin ở anh!"Đêm tôi dẫn mười hai đồng chí, bò lên áp sát hàng rào thứ nhất của cao điểm 1049, bí mật đào công sự chiến đấu, chuẩn bị bộc phá, phá rào...Sau ngày 15 rồi 16 tháng 4 năm 1972, vẫn không có lệnh mở cửa. Chúng tôi buộc phải chống trả các đợt lấn ra của địch hòng hất chúng tôi xuống. Vì cách nhau tới năm hàng rào kẽm gai nên địch cũng không xông xuống được. Chúng tôi chủ động bắn tỉa những tên nào lấp ló định lao xuống chỗ chúng tôi chốt chặn... Được cái là hỏa lực của ta phía sau thỉnh thoảng lại bắn vào cứ điểm nên địch cũng có khi "làm ngơ" khi biết chúng tôi ở sát hàng rào ngoài cùng... Chỉ có điều chúng tôi phải hứng chịu hỏa lực cầu vồng trong căn cứ bắn vào thôi. Kòn bom, pháo không bắn vào chỗ chúng tôi được vì chúng tôi ở sát địch rồi.Chiều ngày 17-4-1972, chúng tôi được lệnh bám sát trận địa: Ngăn chặn địch nếu địch tháo chạy. Tối hôm đó, tôi được gọi về Đại đội. Đồng chí chính trị viên Đại đội gọi tôi sang hầm đồng chí. Ở đó có anh Khương chính trị viên phó và anh Lụt đại đội phó. Đồng chí bí thư chi bộ (chính trị viên đại đội) tuyên bố: "Từ giờ phút này kết nạp đồng chí Phạm Hải Nhân vào Đảng lao động Việt Nam" và trao quyết định viết tay cho tôi. Tôi vào Đảng cộng sản Việt Nam bấy giờ không có nghi lễ, không có đảng viên trong toàn chi bộ, chỉ có Ban chỉ huy Đại đội và tôi... Trận địa vẫn mịt mù khói đạn. Bắt tay các đồng chí chỉ huy Đại đội xong, tôi nhanh chóng trở về trận địa chốt trên cao điểm 1049



