TRẦN TRỌNG TÚ – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH ĐIỆN BIÊN PHỦ, NGƯỜI TÌNH NGUYỆN VỚI BÓNG ĐÁ VÀ HOÀ BÌNH
Cựu chiến binh Trần Trọng Tú sinh năm 1927, quê ở TP Cẩm Phả, Quảng Ninh. Ở tuổi hơn 90, khi nhiều ký ức đã mờ theo thời gian, ông Trần Trọng Tú (nguyên Đại đội phó, Đại đội 277 – Tiểu đoàn 79 – Trung đoàn Thủ đô 102, thuộc Đại đoàn 308) vẫn kể về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Điện Biên Phủ như vừa mới hôm qua. Ông không chỉ là một cựu chiến binh từng chiến đấu trong những tháng ngày hào hùng nhất của lịch sử dân tộc, mà còn là một con người giàu trái tim, luôn hướng đến hòa bình và
Cựu chiến binh Trần Trọng Tú sinh năm 1927, quê ở TP Cẩm Phả, Quảng Ninh. Ở tuổi hơn 90, khi nhiều ký ức đã mờ theo thời gian, ông Trần Trọng Tú (nguyên Đại đội phó, Đại đội 277 – Tiểu đoàn 79 – Trung đoàn Thủ đô 102, thuộc Đại đoàn 308) vẫn kể về những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Điện Biên Phủ như vừa mới hôm qua. Ông không chỉ là một cựu chiến binh từng chiến đấu trong những tháng ngày hào hùng nhất của lịch sử dân tộc, mà còn là một con người giàu trái tim, luôn hướng đến hòa bình và gắn bó với tinh thần thể thao.
Ông Tú sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Khi còn rất trẻ, ông đã tham gia lực lượng vũ trang và trở thành một chiến sĩ trong Đại đoàn 308 – đơn vị tham gia những trận đánh quyết định, góp phần vào Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Những trận đánh, đồng đội, những ngày đạn bom dường như vẫn còn sống trong trí nhớ của ông, dù đôi mắt đã mờ bởi tuổi tác.
Ông kể với giọng sang sảng rằng những ký ức đó không chỉ là những trận đánh, mà là tình đồng chí, tinh thần vượt khó và khát vọng hòa bình mãnh liệt – điều ông luôn mang theo bên mình suốt đời.
Một điều đặc biệt khiến người ta nhớ về ông là mối duyên với bóng đá Pháp – một thú vui trái ngược hoàn toàn với khói lửa chiến tranh mà ông đã trải qua. Năm 1961, ông được lựa chọn làm đại biểu khu Gang thép (nay thuộc Thái Nguyên) tham dự Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ III tại Hà Nội. Tại đây, ông lần đầu xem đội bóng của Đoàn Thanh niên Cộng sản Pháp thi đấu với các đội XHCN khác, và từ lần ấy, ông nảy sinh tình yêu lớn với bộ môn túc cầu.
Năm 1998 – khi World Cup được tổ chức trên đất Pháp – ở tuổi 71, ông Tú theo dõi từng trận đấu, đọc báo, nghe đài, ghi chép và thẩm định tỉ mỉ. Ông tin rằng đội chủ nhà Pháp sẽ vô địch. Tin vào phân tích của mình, ông đã viết một lá thư gửi tới Đại sứ quán Pháp và trực tiếp gửi tới Tổng thống Pháp lúc bấy giờ là Jacques Chirac, bày tỏ tình cảm và sự tự tin về dự đoán kết quả giải đấu.
Thư của ông được hồi đáp bởi Đại sứ Pháp tại Việt Nam, trong đó bày tỏ sự cảm kích trước tình cảm tốt đẹp mà ông dành cho đội tuyển Pháp, đồng thời ca ngợi khả năng phân tích bóng đá của ông. Đây là một câu chuyện đẹp về hòa bình, thể thao và sự yêu mến vượt qua những ranh giới lịch sử.
Sau khi nghỉ hưu ở TP Cẩm Phả (Quảng Ninh), ông Tú vẫn sinh hoạt tích cực cùng cộng đồng. Dù tuổi đã cao, ông tham gia hoạt động của Chi hội cựu chiến binh, đóng góp vào các hoạt động từ thiện và sống gương mẫu, được nhiều người xung quanh kính trọng. Ông từng nói với nụ cười tinh nghịch rằng: “Khi tôi ngồi xuống mâm cơm mà chưa ăn, tôi vẫn hát. Khi tôi nằm xuống màn mà chưa nhắm mắt được, tôi vẫn ngâm thơ”. Tinh thần lạc quan ấy là bài học quý giá về cách sống hướng thiện và yêu đời – dù trải qua những tháng năm đầy gian khó.



