Trận tuyến kiên cường của người Tiểu đội trưởng du kích đất Ia Hrung
Ký ức tự hào về cuộc chiến đấu bảo vệ buôn làng ngày 2/2/1972 của Tiểu đội trưởng du kích Ban ngay trên mảnh đất quê hương [IG].
Tháng 6 năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt tại chiến trường Tây Nguyên, chàng thanh niên 19 tuổi mang tên Ban đã hăng hái tham gia vào đội du kích xã Ia Hrung [IG]. Với lòng yêu nước sắt son và sự mưu trí, gan dạ, bác sớm được tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng du kích, trực tiếp chỉ huy lực lượng địa phương bám làng chiến đấu [IG].
Ngày 2/2/1972, trong một trận chiến đối đầu nảy lửa nhằm đánh chặn đợt càn quét, bảo vệ hành lang chiến lược tại địa bàn xã Ia Hrung, Tiểu đội trưởng Ban đã bị thương rất nặng khi đang chỉ huy tiểu đội giữ vững trận địa [IG]. Trận hỏa lực tàn khốc năm ấy đã để lại trên thân thể anh hàng loạt mảnh đạn găm từ hạ vị, cơ mông lớn trái, mặt trong đùi phải, khoeo chân phải cho đến xương chày của cả hai chân [IG]. Dù xương máu phải đổ xuống ngay trên mảnh đất quê hương và cơ thể mang nặng thương tích xé thịt, người chỉ huy trẻ năm ấy vẫn kiên cường bám trụ hỏa tuyến đến hơi thở cuối cùng [IG]. Chiến công năm ấy đã viết nên khúc tráng ca kiêu hãnh của lực lượng dân quân tự vệ huyện Ia Grai thời hoa lửa [IG].



