Trần Văn Bảy – ký ức đồng bằng sông Cửu Long 1970
Bác Trần Văn Bảy – một cựu chiến binh gắn bó với vùng sông nước miền Tây trong những năm chiến tranh – mỗi khi nhắc lại ký ức năm 1970, vẫn không quên được những ngày tháng gian khổ giữa kênh rạch chằng chịt.
Bác Trần Văn Bảy – một cựu chiến binh gắn bó với vùng sông nước miền Tây trong những năm chiến tranh – mỗi khi nhắc lại ký ức năm 1970, vẫn không quên được những ngày tháng gian khổ giữa kênh rạch chằng chịt.
Bác kể, chiến trường miền Tây không có núi cao hay rừng sâu như nhiều nơi khác, nhưng lại mang một nét đặc trưng riêng – nơi mà nước trở thành con đường, và con đường cũng chính là chiến trường.
“Ở đó, đi đâu cũng phải chèo xuồng. Từ hành quân, vận chuyển cho đến chiến đấu, tất cả đều gắn với sông nước. Có khi đi cả đêm, lặng lẽ chèo trong bóng tối, không dám gây tiếng động…”
Những con kênh nhỏ len lỏi qua từng cánh đồng, những rặng dừa nước rậm rạp trở thành nơi ẩn náu quen thuộc của bộ đội. Nhưng cũng chính địa hình ấy khiến việc di chuyển và chiến đấu trở nên khó khăn hơn.
Một kỷ niệm mà bác Bảy nhớ mãi là trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bác bị địch phát hiện và tổ chức truy quét gắt gao.
Không còn cách nào khác, cả đơn vị buộc phải tìm cách ẩn mình ngay dưới dòng nước.
“Lúc đó tụi tôi lội xuống kênh, tìm chỗ kín đáo mà ẩn. Có người nấp dưới đám lục bình, có người chui vào bụi cây ven bờ…”
Để tránh bị phát hiện, họ phải ngâm mình dưới nước trong thời gian dài, chỉ chừa một ống tre nhỏ để thở.
“Có khi ngâm mình hàng giờ liền. Nước lạnh, người tê cứng, chân tay mỏi rã rời… nhưng không ai dám cử động mạnh, chỉ sợ lộ ra là nguy hiểm.”
Thời gian trôi qua chậm chạp trong sự căng thẳng tột độ. Tiếng xuồng máy của địch, tiếng người gọi nhau vọng lại trên mặt nước khiến ai cũng nín thở.
“Chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi là có thể bị phát hiện. Lúc đó không ai nghĩ gì khác, chỉ cố giữ im lặng, giữ bình tĩnh…”
Khi đợt truy quét qua đi, từng người mới dám từ từ ngoi lên. Ai nấy đều kiệt sức, người run lên vì lạnh, quần áo ướt sũng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự nhẹ nhõm.
“Lên bờ mà chân còn run, nói không ra hơi… nhưng mừng vì cả đơn vị vẫn an toàn, không ai bị lộ.”
Sau lần đó, bác càng thấm thía sự khắc nghiệt của chiến tranh nơi sông nước – nơi mà không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn phải vượt qua cả giới hạn của chính bản thân mình.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Bảy chỉ cười hiền, giọng trầm lại:
“Chiến tranh mỗi nơi mỗi khác… nhưng gian khổ thì nơi nào cũng có.”
Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả một trải nghiệm sâu sắc. Dù là rừng núi, đồng bằng hay biển đảo, người lính ở đâu cũng phải đối mặt với khó khăn, nhưng cũng chính từ đó mà tình đồng đội, ý chí và lòng kiên cường được hun đúc.
Câu chuyện của bác Trần Văn Bảy là một lát cắt đặc biệt của chiến tranh – nơi dòng nước không chỉ là con đường, mà còn là nơi thử thách ý chí và sự bền bỉ của những người lính năm xưa.



