Trần Văn Chiến
Thằng bạn cùng trung đội
Thắng và anh nằm cùng một trung đội. Thắng là nông dân Quảng Nam, da ngăm đen, cười toe toét. Hai đứa nhanh chóng thành bạn thân. Những đêm trực gác, Thắng hay kể chuyện làng, chuyện con trâu, chuyện cô vợ sắp cưới. Anh kể về thành phố đèn màu, về những giấc mơ chưa kịp thực hiện.
Một lần diễn tập đêm mưa rừng, Thắng bị trẹo chân. Anh cõng Thắng trên lưng chạy gần hai cây số về doanh trại. Thắng thì thầm: “Mày đừng có cố, tao nặng lắm.” Anh đáp: “Mày là thằng bạn, tao phải cõng.” Đêm ấy, họ ngồi bên nhau sưởi ấm bằng một điếu thuốc lá. Thắng nói: “Sau này ra quân, mày lên thăm tao nhé. Tao mời mày ăn gà đồi.”
Hai năm sau, Thắng bị sốt rét nặng phải về. Trước khi đi, nó ôm anh thật chặt: “Nhớ giữ gìn. Đừng để tao là thằng bạn hụt.” Anh khóc. Tình bạn thời lính giản dị nhưng sâu nặng đến lạ.



