Trần Văn Chủng, người lính của thế hệ 1981
1. Tiếng gọi thanh niên (1981 – 1984)
Năm 1981, khi chàng thanh niên Trần Văn Chủng vừa bước sang tuổi 25 — cái tuổi chín chắn và đầy nhiệt huyết — ông lên đường nhập ngũ. Khác với thế hệ cha anh lên đường đánh Mỹ, thế hệ của ông nhập ngũ khi đất nước đang đối mặt với những thử thách mới ở biên giới Tây Nam và phía Bắc.
Ba năm quân ngũ (1981 – 1984) không phải là một thời gian quá dài so với đời người, nhưng lại là quãng thời gian định hình nên bản lĩnh của một người đàn ông. Đó là những ngày hành quân băng rừng, những đêm gác sương muối lạnh thấu xương, và cả những bữa cơm độn ngô, khoai nhưng ấm áp tình đồng chí.
2. Kỷ niệm đáng nhớ: "Bát cơm sẻ nửa, tấm áo đắp chung"
Trong ký ức của người lính già, kỷ niệm sâu sắc nhất thường không nằm ở những trận đánh oai hùng, mà lại nằm ở những chi tiết đời thường nhất với người bạn thân thiết nhất.
Chuyện về "Chiếc bi-đông nước trên điểm cao" Vào mùa khô năm ấy, đơn vị của ông Chủng thực hiện nhiệm vụ hành quân qua một vùng đồi cằn cỗi. Cái nắng cháy da thịt khiến cổ họng ai cũng khô khốc. Người bạn thân cùng tiểu đội với ông — một người đồng đội cùng quê, cùng chia nhau từng lá thư nhà — lúc đó đã kiệt sức vì cơn sốt rét rừng tái phát.
Sự sẻ chia: Khi bình tông nước của người bạn đã cạn kiệt, ông Chủng vẫn còn lại một chút nước ít ỏi ở đáy bình. Thay vì uống để giữ sức cho mình, ông đã nhường toàn bộ số nước đó cho bạn.
Lời hứa của người lính: Người bạn ấy nắm chặt tay ông, nghẹn ngào: "Nếu tao không về được, mày nhớ ghé qua nhà thăm mẹ tao." Câu nói ấy như một liều thuốc tinh thần, khiến cả hai bừng tỉnh. Ông Chủng sốc bạn đứng dậy, dìu nhau đi tiếp dưới ánh nắng gay gắt, quyết tâm không để ai bị bỏ lại phía sau.
Đó không chỉ là nước, đó là sự sống và là niềm tin tuyệt đối mà chỉ những người từng đi qua lằn ranh sinh tử mới thấu hiểu được.
3. Ngày trở về và nghĩa tình đồng đội
Năm 1984, hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc, ông Trần Văn Chủng xuất ngũ trở về địa phương. Hành trang mang về chỉ là một chiếc ba lô sờn cũ, vài bộ quân phục bạc màu, nhưng quan trọng nhất là tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" không bao giờ phai nhạt.
Dù thời gian có trôi qua hơn 40 năm, mái đầu đã bạc, nhưng mỗi khi nhắc về giai đoạn 1981 - 1984, trong mắt người cựu chiến binh ấy vẫn rực sáng lên niềm tự hào. Những người bạn lính năm xưa, dù người còn người mất, dù ở gần hay ở xa, vẫn luôn là những "người anh em ruột thịt" không cùng dòng máu.
"Lính mà em, cái gì cũng có thể thiếu, nhưng tình đồng đội thì lúc nào cũng đầy." Đó có lẽ là thông điệp đẹp nhất từ câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Chủng.



