TRẦN VĂN CHUÔNG – ĐÊM ĐỘT NHẬP THÀNH NAM

Có những trận đánh...
Không bắt đầu bằng tiếng súng.
Mà bắt đầu bằng một bước chân thật khẽ.
Một hơi thở được nén lại.
Một bóng người hòa vào màn đêm.
Đêm tháng Mười năm 1949...
Có một người lính đã đi hơn bảy cây số qua đồng lầy, vượt qua hai bốt địch để tiến vào thành phố Nam Định.
Người ấy là Trần Văn Chuông.
...
Khi ấy, thành phố Nam Định được quân Pháp canh phòng nghiêm ngặt.
Đặc biệt là khu vực nơi tên Chánh mật thám sinh sống.
Hắn là kẻ đứng sau nhiều cuộc truy lùng, bắt bớ cán bộ cách mạng.
Biết bao cơ sở kháng chiến bị lộ.
Biết bao gia đình phải ly tán.
Bộ chỉ huy giao nhiệm vụ:
"Phải đánh trúng đầu não."
Nhưng đánh bằng cách nào?
Giữa lòng thành phố đầy lính gác.
Giữa những lớp hàng rào và ánh đèn pha quét suốt đêm.
Nhiều người lặng im.
Trần Văn Chuông bước lên.
"Để tôi đi."
...
Đêm xuống.
Tổ chiến đấu chỉ có vài người.
Không ai nói nhiều.
Họ hiểu...
Đây là nhiệm vụ mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Con đường đầu tiên là cánh đồng lầy.
Bùn ngập đến đầu gối.
Mỗi bước đi đều phải nhấc chân thật chậm để không tạo tiếng động.
Xa xa, ánh đèn từ hai bốt gác quét qua quét lại.
Một chiến sĩ khẽ hỏi:
"Anh Chuông..."
"Nếu bị phát hiện thì sao?"
Ông mỉm cười rất nhẹ.
"Thì chúng ta sẽ tìm cách khác."
Câu trả lời bình thản ấy khiến cả tổ thêm vững lòng.
...
Hơn bảy cây số.
Họ bò, lội, men theo những bờ mương và hàng cây.
Đến gần nội thành.
Tiếng giày đinh của lính tuần tra đã nghe rõ.
Trần Văn Chuông giơ tay ra hiệu dừng lại.
Ông kiên nhẫn quan sát.
Đợi toán lính đổi ca.
Đợi khoảng trống chỉ vài chục giây.
Rồi cả tổ lặng lẽ vượt qua.
Không một tiếng động.
Không một ánh đèn bị lay.
...
Ngôi nhà của tên Chánh mật thám hiện ra.
Tường cao.
Cửa khóa.
Lính gác đứng trước cổng.
Một đồng đội thì thầm:
"Làm sao vào được?"
Trần Văn Chuông ngước nhìn mái ngói.
Ông chỉ lên cao.
"Không đi cửa."
"Ta đi từ trên."
Ông bám vào thân cây sát tường.
Nhanh nhẹn trèo lên mái nhà.
Từng viên ngói được nhấc lên cẩn thận.
Không một tiếng động.
Ông từ từ hạ mình xuống căn phòng bên dưới.
...
Bên ngoài.
Đồng đội nín thở chờ đợi.
Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở.
Rồi...
Một tín hiệu phát ra.
Cả tổ lập tức hành động.
Nhiệm vụ được thực hiện rất nhanh.
Tên Chánh mật thám bị tiêu diệt.
Những tài liệu quan trọng được thu giữ.
Không ai dừng lại lâu hơn một phút.
Trần Văn Chuông nói ngắn gọn:
"Rút!"
...
Lúc ấy.
Tiếng còi báo động mới bắt đầu vang lên.
Đèn điện sáng rực cả khu phố.
Lính Pháp từ nhiều hướng đổ tới.
Nhưng tổ chiến đấu đã biến mất trong màn đêm.
Họ lại vượt qua hai bốt.
Lại băng qua cánh đồng lầy.
Khi trời vừa hửng sáng...
Mọi người đã trở về căn cứ an toàn.
Một chiến sĩ trẻ nhìn Trần Văn Chuông.
Không giấu nổi sự thán phục.
"Anh..."
"Sao lúc nào cũng bình tĩnh vậy?"
Ông cười.
"Nếu người chỉ huy hoảng sợ..."
"Thì đồng đội biết tin vào ai?"
...
Chiến công ấy không chỉ loại bỏ một tên đầu sỏ nguy hiểm.
Những tài liệu thu được còn giúp lực lượng kháng chiến bảo vệ nhiều cơ sở và chủ động hơn trong hoạt động sau đó.
Đó là giá trị lớn hơn một trận thắng.
Bởi trong chiến tranh...
Có những chiến công được tính bằng số quân địch bị tiêu diệt.
Nhưng cũng có những chiến công được tính bằng số đồng đội được cứu sống.
...
Sau này, nhắc đến Trần Văn Chuông, nhiều người nhớ đến những bãi mìn, những trận phục kích hay bảy lần vượt ngục.
Nhưng với những người từng kề vai sát cánh cùng ông...
Điều đáng nhớ nhất lại là sự điềm tĩnh.
Ông không bao giờ để nỗi sợ điều khiển mình.
Không bao giờ hành động vì nóng vội.
Ông luôn quan sát.
Luôn tính toán.
Và chỉ ra quyết định khi thời cơ thật sự chín muồi.
Có lẽ...
Đó chính là phẩm chất làm nên một người chỉ huy.
Không phải là người lao lên trước nhất.
Mà là người biết đưa đồng đội trở về.
An toàn.
Sau mỗi nhiệm vụ.
Đêm đột nhập thành Nam đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.
Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ dám vượt qua đồng lầy, băng qua hai bốt địch, trèo lên mái nhà giữa lòng thành phố để hoàn thành nhiệm vụ...
Vẫn nhắc chúng ta rằng:
Lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.
Lòng dũng cảm là vẫn bước tiếp, dù biết phía trước là hiểm nguy.
Và Trần Văn Chuông...
Đã bước đi như thế.
Suốt cả cuộc đời mình.


