Cựu chiến binh

Trần Văn Cống

â

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Cống, sinh năm 1951.
Năm 1971, tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, rời quê nhà để bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Ngày lên đường, tôi không kịp nói nhiều lời với gia đình. Chiến tranh không cho phép người ta chần chừ. Ba lô trên vai, tôi mang theo tuổi trẻ, niềm tin và cả sự lo lắng của những người ở lại. Ngoài mặt trận, tôi sớm hiểu rằng: để sống sót, người lính không chỉ cần súng đạn, mà còn cần lửa — lửa để sưởi ấm, để nấu ăn, và để giữ vững tinh thần trong những đêm dài gian khổ.

Nhưng chiến tranh làm hao lửa rất nhanh. Bom đạn, đói rét, và sự hy sinh của đồng đội khiến trong tôi có những ngọn lửa tắt đi vĩnh viễn. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại trong chúng tôi nỗi đau âm thầm không thể gọi tên.

Năm 1975, tôi xuất ngũ. Đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương với nhiều vết sẹo không nhìn thấy. Cuộc sống đời thường tiếp tục, tôi lao động, dựng vợ gả chồng, nuôi con khôn lớn. Ngọn lửa của tuổi trẻ không còn bùng cháy như ngày nhập ngũ, nhưng trong tôi vẫn còn một đốm than hồng — đó là niềm tin vào cuộc sống yên bình hôm nay.

Giờ đây, khi đã đi qua gần trọn đời người, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là mất lửa.
Hao lửa là để giữ lại ánh sáng cho gia đình, cho quê hương và cho những thế hệ không còn phải sống trong chiến tranh như chúng tôi đã từng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn