Khác

Trần Văn Cung - âm thầm đứng giữa lằn ranh sống chết để giữ bình yên cho xóm làng.

An Giang24/01/2026XÃ ĐOÀN GIỒNG RIỀNG (XÃ GIỒNG RIỀNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nước nổi năm ấy, bờ kênh quê An Giang ngập trắng. Ban ngày, Trần Văn Cung vẫn là người nông dân gầy gò, lội bùn vá xuồng, giúp bà con neo lại mái nhà trước con nước dữ. Nhưng khi đêm xuống, ông khoác lên mình một con người khác – người chiến sĩ du kích.

Địch lập đồn ngay đầu kênh, ngày nào cũng càn quét, bắt bớ dân lành. Cả vùng sống trong nỗi lo sợ. Nhìn cảnh mẹ già ôm con trốn dưới hầm, ông Cung siết chặt tay, nói khẽ với đồng đội:

“Còn mình, còn đất này, tụi nó không thể muốn làm gì thì làm.”

Đêm đó, mưa rả rích. Ông dẫn tổ du kích men theo con kênh quen thuộc như lòng bàn tay. Nước lạnh ngắt, súng đạn bọc kín trong bao lá chuối. Khi ánh pháo sáng vừa lóe lên từ đồn địch, ông ra hiệu dừng lại. Chờ đúng thời khắc, cả tổ đồng loạt nổ súng.

Trận đánh ngắn nhưng quyết liệt. Địch hoảng loạn, rút lui. Sáng hôm sau, bờ kênh lại yên, chỉ còn dấu chân lẫn trong bùn non. Dân làng biết ai đã đứng ra bảo vệ họ, nhưng ông chỉ cười hiền:

“Đất này nuôi mình lớn, thì mình phải giữ.”

Những năm sau đó, Trần Văn Cung tham gia nhiều trận đánh hơn, nguy hiểm hơn. Có lần bị thương nặng, ông vẫn kiên quyết không rời địa bàn. Với ông, rời dân làng cũng như rời chính quê hương mình.

Ngày đất nước yên tiếng súng, người ta nhắc đến ông như một anh hùng. Nhưng với bà con An Giang, ông mãi là người con của bờ kênh, của ruộng lúa, người đã âm thầm đứng giữa lằn ranh sống chết để giữ bình yên cho xóm làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Văn Cung - âm thầm đứng giữa lằn ranh sống chết để giữ bình yên cho xóm làng. | Câu chuyện thời hoa lửa