Trần Văn Cường – Người trung sĩ bên bờ kênh
Trần Văn Cường, người con của ấp Thứ Nhất, xã Tây Yên, bước vào những năm tháng tuổi trẻ với dáng người rắn rỏi của một thanh niên miền sông nước. Trong câu chuyện về những năm tháng hoa lửa, người ta có thể hình dung anh thường mang bên mình chiếc ba lô đã sờn vai, cùng vài vật dụng giản dị của quê nhà. Chiếc khăn tay mẹ đưa ngày lên đường có lẽ là thứ anh giữ gìn nhất, bởi mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến mái nhà nhỏ và con đường đất chạy giữa những hàng cây. Ở đơn vị, Cường là một trung sĩ. Anh hiểu rằng người lính không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải biết giữ bình tĩnh khi đồng đội cần mình. Những đêm hành quân trong bóng tối, tiếng nước vỗ vào mạn xuồng hòa với tiếng côn trùng tạo thành một bản nhạc đặc biệt của miền Tây thời chiến. Có những lúc phía trước là hiểm nguy, phía sau là quê hương, người lính chỉ biết bước tiếp. Nếu viết về Trần Văn Cường, có lẽ điều đẹp nhất không phải là một chiến công lớn lao nào đó, mà là hình ảnh một người lính bình dị luôn nghĩ đến đồng đội. Trong ký ức quê nhà, tên anh có thể được nhắc lại như một phần của thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng can đảm và sự thủy chung.
Duyệt dùm em.



