Trần Văn Đào
Mùa Đông Hà Nội năm 1946
Tháng 12 năm 1946, tôi vừa tròn 18 tuổi thì Hà Nội bước vào những ngày không thể nào quên.
Tối 19 tháng 12, khi tiếng súng đầu tiên vang lên mở màn cho cuộc kháng chiến toàn quốc chống thực dân Pháp, cả thành phố như nín thở. Chúng tôi – những thanh niên tự vệ – lập chiến lũy ngay giữa phố cổ. Bàn ghế, xe kéo, bao cát… tất cả được đưa ra chặn đường.
Những ngày chiến đấu trong lòng Hà Nội thật khốc liệt. Đạn pháo từ phía địch bắn vào phố xá, nhà cửa đổ sập. Chúng tôi bám trụ từng ngôi nhà, từng góc phố. Tôi vẫn nhớ hình ảnh Nhà hát Lớn và những con đường quanh hồ Hoàn Kiếm chìm trong khói lửa.
Khi Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Hà Nội để bảo toàn lực lượng, tôi theo đoàn quân vượt sông Hồng trong đêm. Nhìn lại thành phố sau lưng, tim tôi thắt lại. Chúng tôi tin rằng sẽ có ngày trở về.
Chín năm sau, tháng 10 năm 1954, tôi có mặt trong đoàn quân tiến vào tiếp quản Thủ đô. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc các công sở. Hà Nội rợp cờ hoa. Lời thề “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” năm nào như vẫn vang vọng.



