Cựu chiến binh

Trần Văn Định - Giữ mạch sống nơi tuyến lửa Trường Sơn

Giữ mạch sống nơi tuyến lửa Trường Sơn

Hải Phòng01/04/2026Nguyễn Thái Anh (phường Chu Văn An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

lớn lên tại một vùng quê thuộc thành phố Chí Linh, tỉnh Hải Dương (cũ). Tuổi thơ của tôi gắn liền với những năm tháng đất nước còn trong chiến tranh, khi tiếng còi báo động và những đợt sơ tán đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi tình nguyện nhập ngũ. Đối với tôi khi đó, việc lên đường không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào. Sau một thời gian huấn luyện tại đơn vị, tôi được phân công vào lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa tuyến vận tải chiến lược – tuyến đường Trường Sơn.

Những ngày đầu tiếp cận công việc, tôi mới hiểu hết sự gian khổ của nhiệm vụ. Địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, cộng với sự đánh phá liên tục của máy bay địch khiến mỗi công việc đều trở thành một thử thách lớn. Ban ngày, chúng tôi phải ẩn mình trong rừng sâu, ngụy trang kỹ lưỡng để tránh sự phát hiện. Ban đêm, cả đơn vị mới bắt đầu công việc: san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm.

Có những đoạn đường vừa được lấp xong, chỉ sau một đợt bom lại bị phá hủy hoàn toàn. Chúng tôi lại tiếp tục bắt tay vào làm lại từ đầu, không một lời than vãn. Ai cũng hiểu rằng, nếu con đường bị gián đoạn, việc tiếp tế cho chiến trường sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Tôi còn nhớ rõ một đêm làm nhiệm vụ, khi cả đơn vị đang tập trung san lấp một hố bom lớn để kịp cho đoàn xe đi qua. Công việc đang diễn ra khẩn trương thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện, thả pháo sáng. Ánh sáng chói lòa khiến cả khu vực lộ rõ. Chúng tôi lập tức dừng tay, nằm ép xuống đất, giữ im lặng tuyệt đối.

Khoảng thời gian đó tuy không dài, nhưng ai cũng cảm nhận rõ sự căng thẳng. Khi ánh sáng tắt dần, chúng tôi lại tiếp tục công việc dang dở, không ai bảo ai, tất cả đều khẩn trương hơn để kịp tiến độ. Đến gần sáng, con đường được thông, đoàn xe lần lượt đi qua an toàn. Nhìn những chiếc xe khuất dần trong màn đêm, trong lòng tôi dâng lên một niềm tự hào khó tả.

Cuộc sống nơi tuyến đường Trường Sơn vô cùng thiếu thốn. Lương thực chủ yếu là gạo sấy, lương khô; nước uống phải lấy từ suối. Những cơn sốt rét rừng, muỗi vắt là điều không tránh khỏi. Có những ngày sức khỏe suy giảm rõ rệt, nhưng nhiệm vụ không cho phép dừng lại.

Trong hoàn cảnh đó, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Chúng tôi chia nhau từng phần ăn, giúp đỡ nhau trong công việc, động viên nhau vượt qua khó khăn. Có người bị ốm, cả tổ thay nhau chăm sóc; có người gặp nguy hiểm, tất cả cùng hỗ trợ.

Nhiều đồng đội của tôi đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Có người ngã xuống ngay bên con đường đang sửa chữa. Những mất mát ấy khiến chúng tôi càng thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, giữ cho tuyến đường luôn thông suốt.

Những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn đã rèn luyện cho tôi ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và trách nhiệm. Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về quê hương, mang theo những ký ức không thể nào quên.

Giờ đây, khi nhắc lại quãng đời “thời hoa lửa”, tôi không chỉ nhớ về những gian khổ đã trải qua, mà còn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp chung của đất nước. Với tôi, tuyến đường Trường Sơn không chỉ là con đường vận tải, mà còn là biểu tượng của ý chí và sức mạnh của con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn