Bài viết

TRẦN VĂN HOÀI - NGƯỜI CON ĐẤT TÂY ĐÔ ANH HÙNG

Giữa những trang sử hào hùng của vùng đất Tây Đô, có những con người tuy đã đi xa nhưng tên tuổi vẫn còn ở lại với quê hương. Trần Văn Hoài là một trong những người như thế. Ông sinh năm 1914 tại Vàm Nhon, làng Thới Thạnh, quận Ô Môn, tỉnh Cần Thơ xưa, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Khi đất nước chìm trong khói lửa, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động, từng đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng trong phong trào cách mạng Cần Thơ.

Đồng Tháp24/08/2026Đoàn xã Nhu Gia (Đoàn xã Nhu Gia)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẦN VĂN HOÀI - NGƯỜI CON ĐẤT TÂY ĐÔ ANH HÙNG

Giữa những trang sử hào hùng của vùng đất Tây Đô, có những con người tuy đã đi xa nhưng tên tuổi vẫn còn ở lại với quê hương. Trần Văn Hoài là một trong những người như thế. Ông sinh năm 1914 tại Vàm Nhon, làng Thới Thạnh, quận Ô Môn, tỉnh Cần Thơ xưa, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Khi đất nước chìm trong khói lửa, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động, từng đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng trong phong trào cách mạng Cần Thơ. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông vừa là cán bộ lãnh đạo, vừa trực tiếp chỉ huy lực lượng vũ trang. Từ những lực lượng ban đầu còn nhỏ bé, ông cùng đồng đội từng bước xây dựng, củng cố lực lượng và tổ chức nhiều trận đánh trên vùng đất Tây Nam Bộ. Điều khiến tôi ấn tượng nhất khi tìm hiểu về ông không chỉ là tài năng của một người chỉ huy, mà còn là sự gắn bó sâu sắc với nhân dân. Ông hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí mà còn đến từ lòng dân. Vì vậy, ông luôn gần gũi, vận động và xây dựng niềm tin trong nhân dân. Có người từng nhắc về ông bằng một câu rất giản dị nhưng sâu sắc: “Ở dân thương, đi dân nhớ.” Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ cho thấy hình ảnh của một người cán bộ cách mạng sống vì dân, được nhân dân tin yêu và chở che.

Điều khiến câu chuyện về Trần Văn Hoài trở nên xúc động chính là ông đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, vào năm 1949, khi cuộc kháng chiến vẫn còn nhiều gian khổ và phía trước chưa ai biết ngày thắng lợi sẽ đến khi nào. Ông không được chứng kiến những chiến công tiếp theo của lực lượng vũ trang Cần Thơ, không được nhìn thấy quê hương hoàn toàn giải phóng, càng không thể biết rằng nhiều năm sau, tên tuổi và những đóng góp của mình vẫn được nhân dân nhắc nhớ. Nhưng có lẽ những người như ông chưa bao giờ chiến đấu để được nhớ tên. Họ chiến đấu vì một điều lớn hơn bản thân mình: độc lập của dân tộc và cuộc sống bình yên của nhân dân. Hôm nay, đứng giữa Cần Thơ đang từng ngày đổi mới, thật khó hình dung vùng đất này đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt như thế nào. Những con đường bình yên hôm nay từng có thể là những lối hành quân; những vùng quê trù phú hôm nay từng là nơi cán bộ cách mạng gây dựng cơ sở; và phía sau cuộc sống thanh bình ấy là biết bao người đã gửi lại tuổi xuân của mình. Trần Văn Hoài là một trong những người như vậy. Ông đã chọn con đường khó khăn nhất trong những năm tháng khó khăn nhất, và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên giá trị của một cuộc đời.

Câu chuyện về Trần Văn Hoài khiến tôi hiểu rằng một đời người không được đo bằng số năm đã sống, mà bằng những giá trị mà người đó để lại. Ông chỉ sống khoảng 35 năm, nhưng những đóng góp cho quê hương vẫn được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ. Nếu thế hệ của Trần Văn Hoài đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ quê hương trong thời chiến, thì thế hệ trẻ Cần Thơ hôm nay phải biết dùng tuổi trẻ của mình để xây dựng quê hương trong thời bình. Chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có những “mặt trận” của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo, chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, giúp đỡ cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Tôi tin rằng, điều mà những người đã hy sinh mong muốn nhất không phải là thế hệ sau mãi mãi sống trong sự tiếc thương, mà là chúng ta biết trân trọng hòa bình và sống thật có ích. Trần Văn Hoài đã để lại tuổi trẻ của mình trên mảnh đất Tây Đô; còn tuổi trẻ hôm nay hãy viết tiếp câu chuyện ấy bằng trách nhiệm, khát vọng và những việc làm tốt đẹp cho quê hương. Bởi thời gian có thể làm thay đổi những con đường, những ngôi nhà và cả diện mạo của Cần Thơ, nhưng lòng yêu nước, sự hy sinh và tình nghĩa với nhân dân của những người đi trước sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn