Cựu chiến binh

Trần Văn Huân

aa

Phú Thọ02/02/2026Nguyễn Việt Dũng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Huân, sinh năm 1953.
Năm 1973, khi tuổi đời vừa hơn hai mươi, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh còn rất ác liệt, và người thanh niên như tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc đứng vào hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc.

Ngày đi, tôi chỉ kịp nhìn lại mái nhà, con đường làng và ánh mắt của mẹ. Không ai nói nhiều lời. Trong chiến tranh, lời hẹn ngày về luôn mong manh như khói. Tôi khoác ba lô, bước đi với một niềm tin giản dị: đất nước nhất định sẽ thắng.

Ngoài chiến trường, tôi mới hiểu thế nào là giữ lửa.
Ngọn lửa nhỏ trong bếp dã chiến giúp chúng tôi có bát cơm nóng giữa mưa rừng. Ngọn lửa của tình đồng đội giúp chúng tôi đứng vững khi đối mặt mất mát. Nhưng cũng chính chiến tranh làm ngọn lửa ấy hao đi từng chút một – mỗi khi tiễn một người bạn ngã xuống, mỗi khi đêm xuống mà tiếng bom vẫn còn dội lại từ xa.

Năm 1975, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống đời thường chào đón tôi bằng công việc đồng áng, bằng những lo toan gia đình. Ngọn lửa từng cháy dữ dội trong chiến tranh không còn bùng lên nữa, nhưng nó lắng xuống thành một đốm lửa âm ỉ, bền bỉ – giúp tôi sống trách nhiệm, yêu thương và biết trân trọng hòa bình hôm nay.

Giờ đây, khi đã đi qua gần trọn một đời người, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là tắt lửa.
Hao lửa là sự trưởng thành, là khi người lính đem phần lửa còn lại để thắp sáng cho gia đình, cho quê hương và cho thế hệ trẻ.

Tôi tự hào vì đã sống một tuổi trẻ có ích – lặng lẽ nhưng không bao giờ vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Trần Văn Huân | Câu chuyện thời hoa lửa