Trần Văn Hương (1 tháng 12 năm 1902 – 27 tháng 1 năm 1982)
là một chính khách Việt Nam Cộng hòa, từng là Thủ tướng (1964–1965 và 1968–1969), Phó Tổng thống (1971–1975) và cuối cùng là Tổng thống thứ ba của Việt Nam Cộng hoà trong vòng bảy ngày (21–28 tháng 4 năm 1975) trước khi Sài Gòn thất thủ.
Trần Văn Hương (1 tháng 12 năm 1902 – 27 tháng 1 năm 1982) là một chính khách Việt Nam Cộng hòa, từng là Thủ tướng (1964–1965 và 1968–1969), Phó Tổng thống (1971–1975) và cuối cùng là Tổng thống thứ ba của Việt Nam Cộng hoà trong vòng bảy ngày (21–28 tháng 4 năm 1975) trước khi Sài Gòn thất thủ.
Thân thế
Trần Văn Hương sinh năm 1903 tại làng Long Châu, quận Châu Thành (nay là phường Long Châu), tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình nghèo.
Nhờ học giỏi và được sự hy sinh của gia đình, Trần Văn Hương được ra Hà Nội học trường Cao đẳng Sư phạm.
Sau khi tốt nghiệp, Trần Văn Hương được bổ về dạy tại Mỹ Tho, cũng là ngôi trường cũ mà ông đã theo học mấy năm trước.
Thời gian 1943-1945, ông Hương là giáo sư dạy môn văn chương và luận lý tại trường này. Ông là một thầy giáo đã từng đào tạo nhiều học trò nổi tiếng (tướng Dương Văn Minh, tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, cũng tự nhận là một học trò của ông) và từng giữ chức vụ Đốc học Tây Ninh.
Thời kỳ tham chính
Cách mạng tháng Tám 1945 nổ ra, ông tham gia chính quyền Việt Minh với tư cách nhân sĩ tự do. Khi Pháp tái chiếm Đông Dương, ông được cử giữ chức Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến tỉnh Tây Ninh. Tuy nhiên, năm 1946, do ông thấy có những trường hợp bộ đội du kích quy chụp cho nhiều trí thức là Việt gian rồi đem xử bắn nên ông bỏ về quê sống ẩn dật và tuyên bố bất hợp tác với cả chính quyền Việt Minh lẫn Pháp, Nam Kỳ tự trị thuộc Đông Dương, sau này là Quốc gia Việt Nam. Sau đó, ông vào Sài Gòn mở hiệu thuốc cho đến năm 1954.Trong thời gian đó ông lập đảng Phục Hưng, nhóm họp một số nhân vật chính trị như Tổng trưởng Kinh tế và Kế hoạch Trần Văn Văn.
Sau Hiệp định Genève, năm 1955, ông ra làm thị trưởng đô thành Sài Gòn trong chính quyền của Thủ tướng Ngô Đình Diệm một thời gian ngắn. Sau đó, ông từ chức để phản đối chính sách độc tài gia đình trị của Ngô Đình Diệm thời Đệ Nhất Cộng hòa. Năm 1960, ông cùng 17 nhân sĩ thành lập nhóm Tự do Tiến bộ, tổ chức họp báo tại khách sạn Caravelle (thường được gọi là "nhóm Caravelle"), chính thức xác nhận địa vị đối lập với chính quyền. Khi cuộc đảo chính của đại tá Nguyễn Chánh Thi đứng đầu nổ ra, nhóm đã tuyên bố ủng hộ. Vì thế ông cùng 17 vị nhân sĩ nhóm Caravelle bị chính quyền bắt giam. Trong tù, ông có viết một tập thơ lấy tên là Lao trung lãnh vận (tức "Những vần thơ lạnh lẽo ở trong tù").



