Trần Văn Kỳ
Tôi là Trần Văn Kỳ, từng lái xe vận tải qua Ngã ba Đồng Lộc năm 1968. Đồng Lộc khi ấy là “tọa độ lửa”, ngày đêm bom Mỹ trút xuống dữ dội. Mỗi chuyến xe chở gạo, đạn vào Nam đều phải tranh thủ đi trong đêm. Tôi nhớ rõ một lần xe vừa tới ngã ba thì đường bị đánh sập. Trong khói bụi mù mịt, mười cô thanh niên xung phong Tiểu đội 4 lập tức lao ra san lấp hố bom. Các cô người nhỏ bé nhưng làm việc nhanh như gió. Một cô gái cười bảo tôi: “Anh cứ nổ máy chờ, đường sẽ thông ngay.” Chỉ hơn nửa giờ sau, xe tôi đã vượt qua trọng điểm an toàn. Hôm sau trở lại, tôi chết lặng khi nghe tin mười cô đã hy sinh chiều 24 tháng 7. Tôi đứng rất lâu bên hố bom cũ, không nói nên lời. Với tôi, các cô là những người anh hùng thật sự, lấy tuổi trẻ giữ mạch máu giao thông cho cả nước



