Trần Văn Lợi

Ông Trần Văn Lợi sinh năm 1927 tại Phường Phú Tân, trong một gia đình làm nghề đan lát và buôn bán nhỏ ven sông. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi theo cha đi giao hàng, theo mẹ gom tre nứa về đan rổ, đan giỏ. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đã sớm hun đúc trong ông tinh thần tự lập và ý thức gắn bó với quê hương.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Phú Tân là địa bàn thường xuyên có sự qua lại của các lực lượng cách mạng. Nhờ thông thạo địa bàn và có mối quan hệ rộng trong dân cư, ông Trần Văn Lợi được giao tham gia công tác tiếp tế và bảo vệ cơ sở cách mạng tại địa phương.
Công việc của ông chủ yếu là vận chuyển lương thực, nhu yếu phẩm đến các điểm tập kết an toàn. Những chuyến đi thường được ngụy trang dưới hình thức giao hàng, buôn bán để tránh sự nghi ngờ của địch. Ông luôn cẩn trọng trong từng chi tiết, từ thời gian đi lại đến cách ứng xử, nhằm bảo đảm an toàn cho nhiệm vụ.
Ngoài nhiệm vụ tiếp tế, ông còn tham gia đào hầm bí mật và cất giấu tài liệu tại khu vực vườn nhà. Mỗi khi có cán bộ về công tác, ông sẵn sàng hỗ trợ nơi ở tạm thời, đồng thời làm nhiệm vụ cảnh giới, báo tin khi có dấu hiệu bất thường. Những việc làm ấy diễn ra âm thầm nhưng giữ vai trò quan trọng trong việc duy trì hoạt động của phong trào cách mạng tại Phường Phú Tân.
Gia đình ông Trần Văn Lợi nhiều lần chịu sự kiểm tra, lục soát của địch. Cuộc sống luôn trong trạng thái lo âu, nhưng ông vẫn giữ vững tinh thần, động viên người thân không nao núng. Với ông, sự bình yên của quê hương và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng là động lực để vượt qua mọi khó khăn.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở lại với nghề đan lát truyền thống, tiếp tục lao động để nuôi sống gia đình. Ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương, sống giản dị, hòa nhã, được bà con quý mến. Những ký ức về thời kháng chiến luôn được ông kể lại cho con cháu như một phần lịch sử không thể quên của quê hương.
Về sau, ông Trần Văn Lợi được Nhà nước công nhận là người có công với cách mạng. Sự ghi nhận ấy là niềm vinh dự lớn đối với bản thân ông và gia đình, đồng thời là sự tri ân đối với những đóng góp thầm lặng trong thời hoa lửa.
Ông mất năm 1995, để lại trong lòng bà con Phường Phú Tân hình ảnh một người dân chất phác, kiên trung, âm thầm góp sức cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.


