Bài viết

Trần Văn Lợi

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành những năm tháng thanh xuân của mình nơi tuyến đầu Tổ quốc – ông Trần Văn Lợi, sinh năm 1962. Năm 1985, khi vừa bước vào tuổi 23, ông lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, rời gia đình, người thanh niên trẻ mang theo một ý chí giản dị nhưng mạnh mẽ: góp phần bảo vệ biên giới thiêng liêng của đất nước.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“TUỔI TRẺ CANH GIỮ BIÊN CƯƠNG”

Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã dành những năm tháng thanh xuân của mình nơi tuyến đầu Tổ quốc – ông Trần Văn Lợi, sinh năm 1962. Năm 1985, khi vừa bước vào tuổi 23, ông lên đường nhập ngũ. Rời quê hương, rời gia đình, người thanh niên trẻ mang theo một ý chí giản dị nhưng mạnh mẽ: góp phần bảo vệ biên giới thiêng liêng của đất nước.

Ông trở thành chiến sĩ bộ binh thuộc C11 – D9 – E677, Sư đoàn 346 – một đơn vị làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới phía Bắc. Cuộc sống của người lính bộ binh nơi biên cương không hề dễ dàng. Đó là những ngày hành quân qua núi đá, những đêm gác lạnh buốt, những bữa ăn đơn sơ giữa rừng. Mọi thứ đều thiếu thốn, nhưng tinh thần của người lính thì chưa bao giờ thiếu.

Những ca trực đêm kéo dài trong cái rét của núi rừng, những bước chân tuần tra lặng lẽ… tất cả đều đòi hỏi sự kiên trì và ý chí vững vàng. Và rồi, trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của ông rơi vào tình huống căng thẳng. Không khí trở nên nặng nề. Mỗi người lính nhanh chóng vào vị trí, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống có thể xảy ra. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, chỉ có tiếng gió và nhịp tim của người lính.

Trong khoảnh khắc ấy, ông Trần Văn Lợi – một người lính trẻ – đã giữ vững tinh thần, cùng đồng đội bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ.

Không có những lời hô vang, không có ánh hào quang, nhưng chính sự vững vàng ấy đã góp phần giữ bình yên cho biên giới. Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, ý chí và tinh thần trách nhiệm. Đó là quãng đời mà ông luôn trân trọng – nơi tuổi trẻ được cống hiến trọn vẹn. Năm 1988, ông xuất ngũ, trở về quê hương Văn Giang. Cuộc sống trở lại bình dị, nhưng ký ức về những ngày tháng nơi biên cương vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Ông không kể nhiều về gian khổ, nhưng mỗi câu chuyện đều toát lên niềm tự hào – tự hào vì đã từng đứng nơi tuyến đầu, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Câu chuyện về ông Trần Văn Lợi nhắc nhở chúng ta rằng: Sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ và ý chí của những người lính, Những con người bình dị… nhưng đã làm nên những điều lớn lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn